:))

Mình cũng hơi rảnh nên dạo blog Gào với Keng. Hai chị nổi tiếng. Ời, vui phết :P

Vì đây là blog của mình, chỗ an nhàn tịnh dưỡng bụi bặm của mình, nên chả war wiếc gì đâu. Với lại trình mình cũng kém, lại chỉ là một đứa writer bình thường không tên không tuổi, nên cũng chẳng có gì để mà war wiếc hết.

Cái này là mình trình bày quan điểm cá nhân nha. Theo ý mình đó mà, một người viết thì cứ viết đi. Viết thế nào mà người ta lại đi a b c x y z từ chuyện viết đến chuyện nhân cách của mình, chửi bới moi móc các kiểu, trên mọi mặt trận, công khai có ngấm ngầm có, tẩy chay dè bỉu tác phẩm cũng có, thì coi như người viết đó hỏng. Xuất bản bao nhiêu sách, lên báo bao nhiêu lần, fan gơ fan boi bao nhiêu đứa, cũng coi là hỏng từ bản chất rồi :D

Mình cũng không phải theo chủ nghĩa màu hồng, nghĩ là nếu bạn có tài thì mọi người nhất nhất khen bạn, không phải :D Cơ mà nếu những gì bạn viết ra thật-sự-có-giá-trị, thì dù người ta có phản đối nó cũng sẽ dùng những lý do vĩ mô hơn một chút, chớ không chỉ đơn giản là moi móc chửi bới từ đầu đến chân từ a đến z như thế :D

Nói tóm lại, nhìn phản hồi mà đánh giá được người viết đó ha.

Ý mình ngắn gọn vậy, không lạm bàn gì thêm. Bàn nữa mình văng tục mất :P

——–

P.S : Mình mới repost cái Just Love (HP fic) nha các bạn (chỉ chỉ qua cột link fic). Dài quá, giờ mình chỉ việc copy paste thôi cũng mệt đó nha. Cái này dám đủ chuẩn novel chứ chẳng chơi. Haizz, biết khi nào mình lại viết dài được vậy ‘  ‘-

À, thêm cái Interlude #1 cho Ngàn Dặm Xa Xăm nữa. :P

[movie reviews] 500 Days of Summer

[movie review] 500 Days of Summer

Thông tin phim xem tại đây

———-

Đây là chuyện chàng và nàng. Hay nói đúng hơn là chuyện chàng gặp nàng. Nhưng đừng tưởng bở nghe. Cái này không phải love story. Đầu phim có cảnh báo vậy rồi, bạn không tin kệ bạn. Thường mấy bạn coi phim tình cảm luôn có xu hướng hễ cứ trai đẹp gái đẹp thì chúng nó phải thành couple, happy ending hay sad ending thì cũng yêu nhau vật vã cái đã. Ờ, nhưng chuyện chàng và nàng trong này không phải là chuyện yêu nhau đâu à. Mình nhắc lại, hỡi thiếu nam thiếu nữ, đừng để bị lừa tình!  Cool

Cái này rất fiction. Cả bộ phim quái đản điên khùng ngọt ngào buồn bã tự kỷ này có cái gì đó rất fiction. Dẫu đã được chuyển thể bằng ngôn ngữ hình ảnh theo đủ mọi kiểu loại thì cả phim vẫn có tính văn chương đậm đặc. Và nó được kể theo kiểu TWT đó, mấy bạn rồi sẽ thấy, cái cách kể chuyện của bộ phim fiction hết sức, ở mỗi đoạn còn để đó là ngày nào trong 500 ngày nữa, và cái ngày đó mood vui hay buồn cũng thấy rõ qua màu của title scene luôn. Và chúng chẳng có thứ tự gì, như những mảnh ghép nhỏ trong một bộ tranh, ghép chỗ này một chút, chỗ kia một tẹo. Để cuối cùng bức tranh hiện ra, và bạn thấy, rốt cuộc đây là chuyện chàng gặp nàng, thế. Theo nghĩa đen.

Chàng là một thanh niên mang trong mình niềm tin cổ tích rằng chàng sẽ không bao giờ có hạnh phúc thực sự “Cho đến khi mình gặp người ấy”. Tom Hansen, một nhân viên làm công việc sáng tác những lời chúc cho một hãng làm thiệp, được nuôi dưỡng bởi sự mơ mộng của nhạc Pop, đa cảm u sầu và ngây thơ quá đỗi.

Nàng, Summer Finn, trái ngược lại, là một thiếu nữ tự nhiên chủ nghĩa, trên đời này chỉ yêu có hai thứ : một – mái tóc dài sẫm màu của mình, hai – có thể cắt nó đi mà chả thấy tội lỗi gì. Nàng sống tùy hứng. Có bạn trai cũng tùy hứng nốt. Và nàng chẳng tin tưởng gì vào tình yêu nghiêm túc cả.

Chàng thì tin : Em là định mệnh của đời anh.
Nàng thì bảo : Anh đừng trông mong gì nhiều nghen.

Ban đầu thì mọi thứ xảy ra thật ngọt ngào. Những bước cơ bản để tiếp cận đối phương, một cách tự nhiên hết sức có thể. Bạn nghĩ một câu chuyện tình nên diễn tiến như thế nào, thì trong này cũng diễn tiến y như vậy. Họ đã từng xem phim, ăn tối, hôn nhau cạnh máy photocopy, giả vợ chồng trong showroom trang trí nội thất, lắng nghe âm nhạc của nhau, chỉ cho nhau thấy những nơi yêu thích của mình, và làm shower sex. Rồi cũng kiểu như chàng ở đây, trong thế giới của nàng, và nàng muốn vậy. Khi nói chuyện, chàng cảm thấy những bức tường ngăn cách họ đang bắt đầu rơi xuống và chàng bắt đầu chạm đến những góc riêng tư nhất của nàng. Có thể bạn nghĩ họ thuộc về nhau rồi, làm thế quái nào mà sự thấu hiểu đó không khiến họ thuộc về nhau được. Nhưng mà, vào ngày thứ 290, nàng hỏi : “Thế anh nghĩ cái gì đang diễn ra giữa chúng ta?” Và họ chia tay. Đó thấy chưa, kiểu tưng tửng như vầy thiệt fiction không đỡ được.

 

Gầy dựng một mối quan hệ bao giờ cũng không dễ dàng, hiểu được nó càng là điều khó hơn. Có những người khi đi cùng nhau không bao giờ gọi tên được mối liên hệ mình đang có với đối phương là gì. Có những niềm tin mà chúng ta đều biêt mình tin sái cổ, nhưng đối phương chẳng coi là cái gì cả. Vậy nên dù có hiểu nhau tới đâu, có hấp dẫn nhau đến mức nào thì rốt cuộc cũng chẳng đâu vào đâu hết. Trường hợp hai anh chị trong 500 days of Summer cũng vậy. Tom thì muốn cái gì đó vững bền và chính thức. Summer thì chỉ nghĩ cứ để mọi việc tự nhiên. Trong phim bạn sẽ thấy, những khoảnh khắc tưởng như ngọt ngào giữa hai người, những nụ cười, những cái ôm ấm áp…, thực ra chỉ là một nửa của câu chuyện. Kết thúc nụ cười mỉm, Summer quay đi dửng dưng. Kết thúc của một nụ hôn, nàng đi mất không có chút lưu luyến. Những dấu hiệu nhỏ nhặt nhất của một khoảng cách không tài nào vượt qua nổi, và vì thế mà đây đã không trở thành một câu chuyện tình. Phim nói rất nhiều về tình yêu. Các nhân vật đều có những bài moral dài quay theo kiểu tài liệu nói về định nghĩa yêu đương. Love and love and love and love. Nhưng mà, chàng và nàng ấy mà, suốt năm trăm ngày gặp rồi chia tay, rồi gặp lại, họ chưa bao giờ nói rằng họ yêu nhau.

Nhưng chính bởi vì không trở thành một chuyện tình, 500 Days of Summer đã không trở thành một câu chuyện bi kịch. Khi Summer bỏ đi thì Tom bị tổn thương và tự kỷ. Dĩ nhiên ảnh đã vật vã cùng cực và có cả những đoạn phim dài trắng đen theo phong cách phim xưa để kễ về nỗi cô đơn của ảnh. (Và thậm chí có cả visual art cho thấy thế giới này với ảnh từ đây chỉ còn một màu xám ngoét ‘-‘). Nhưng những chi tiết ấy được thể hiện một cách hài hước, và cách xen kẽ các đoạn đối lập tâm trạng khiến mạch phim vừa thú vị vừa tươi sáng hơn nhiều. Nỗi buồn không quá nặng nề, mà sự tiếc nuối ẩn sau đó lại bền vững hơn. Đó là sự tiếc nuối cho một mối quan hệ đã qua, cho những kỷ niệm cả vui cả buồn của tình yêu chưa bao giờ thành hình. Nhưng không hề có nước mắt. Sự xúc động thuần khiết và dịu êm.

Đoạn kết của phim rất hay. Họ gặp nhau tại nơi cũ, với những vị trí khác so với khởi điểm, và thang giá trị của họ cũng đã thay đổi. (Đổi thế nào thì mình không spoil đâu nha). Nhưng giữa họ vẫn là sự cảm thông sâu sắc giữa những người đã từng đi chung một đoạn đường với nhau. Nói chung phim làm mình cảm thấy thực ra thất tình với chia tay các kiểu không phải là điều quá bi kịch gì cho lắm, và cũng chẳng cần nhất thiết phải đeo bám cho bằng được cái gọi là tình yêu đích thực. Con người ta sống trên đời thật nhiều màu sắc quá, tương thích thì đi cùng nhau, không hợp thì rời xa nhau. Định mệnh hay tự thân lựa chọn thì cuối cùng chúng ta cũng không thể nào ngờ được rằng mai kia mình có còn đi chung với người ấy nữa hay không. Nên cứ trân trọng những gì đã có và đang có, dù vui hay buồn, là được rồi.

Một điểm cộng của phim là kịch bản rất xuất sắc, phân cảnh tưởng rời rạc mà rất hợp lý (cái này rất ngầu, thật). Âm nhạc thì hay thôi rồi. Dịch thì rất hóm (hí hí :”>). Và cảnh quay thì đẹp không thể tả. Đó là căn phòng làm việc của hãng thiệp nằm dưới tầng hầm, trông như một nhà kho cũ với ánh sáng màu ngà ấm áp, hay là màu nâu mộc mạc đậm chất mơ mộng của đường phố, các cửa hàng băng đĩa (phim quay tại Mĩ, nhưng màu sắc thì đẹp như cổ tích châu Âu). Các cảnh quay phủ đầy ánh sáng của hoàng hôn trên biển, hay bóng của một cơn mưa phủ màu đèn đường vàng cam phủ lên cửa sổ. Visual art đặc biệt đẹp, và có những cảnh bắt chước phim xưa rất hóm.

Mình rất thích lối diễn của các diễn viên trong này. Anh nhân vật chính thì emo với cute khó đỡ. Chị diễn viên đóng vai Summer có tiền sử đóng những vai vừa tưng vừa trí tuệ. Chị diễn rất tự nhiên, theo nghĩa đen, bạn sẽ không tin nổi đâu, chỉ ngồi trong công viên và chơi trò hét to từ p*nis đó. Tóm lại là ngầu vô cùng.  Embarrassed

———————-

Tóm lại thì, có những mục đích sau để bạn đi coi 500 days of Summer :

1.   Chị nhân vật chính ngầu, phim quay rất đẹp, ngôn ngữ thì tuyệt vời (tính luôn cả mục 3), nhạc phim cũng hay không thể tả.
2.   Tự kỷ mà không angsty, ngọt ngào mà không quị lụy, nhảm phởn mà nghiêm túc, thích hợp cho cả các bạn bài trừ bi kịch. ‘  ‘-
3.   Phim rất tự nhiên chủ nghĩa, đầy các “bitch, penis, blow-job với hand-job” với cách sử dụng vô cùng trong sáng và anh Hisaishi dịch rất ngầu ‘  ‘-
4.   Tuổi teen nên đi coi, để biết thế nào là sự thật phũ phàng của yêu đương. ‘-’
5.   Mãn teen cũng nên coi, rồi gật đầu nghĩ : ờ đúng đó, đời nó là vậy đó.
6.   Dắt người yêu đi coi để thấy là bạn với người yêu vẫn hạnh phúc khi yêu nhau say đắm.
7.   Tự kỷ đi coi một mình để thấy xời lo gì, “đời còn dài, gái còn đầy” (hoặc trai còn đầy) -> câu này mình trích nguyên văn bản dịch phim nha mấy bạn.  Embarrassed
8.   Mới chia tay người yêu cũng đi coi được nữa, để thấy là ờ mình xù nó cũng đâu có sao đâu, XD
9.   Và để thấy, dẫu cho bao quan hệ hình thành rồi tan vỡ, bao nhiêu tình cảm gầy dựng rồi mất đi, thì con đường chúng ta đi vẫn là phải đi, và chúng ta vẫn luôn yêu quí những kỷ niệm ấy, không hề phai nhạt.

Nên coi nên coi Cheesy phim đang chiếu tại các rạp ở SG.

Đánh giá của mình : 8.0/10
Đánh giá của IMDB : 8.2/10

Embarrassed Embarrassed Embarrassed Embarrassed

‘__’ Mệt quá mợi

Thiết chứ, ban đầu mình cứ nghĩ lên năm 3 thì sẽ có thời gian chơi bời rảnh rỗi nha, học ít hơn nữa. Hóa ra không phải vậy. Từ đầu năm đến giờ chạy bài tập với chạy thuyết trình như điên. Rồi còn cả nghiên cứu khoa học. Chả viết vời cái gì cho ra hồn. Ờ có viết được vài cái gọi là râu ria, nhưng cũng chả có gì đặc sắc nên ém luôn rồi. ‘  ‘-

Chơi bời thì cũng có chứ không phải không. Với mức độ nhảm rảnh ngày càng tăng cao vô đối. Nhưng thực sự là bận muốn chết. Lúc viết bài này mình còn đang phải chuẩn bị thuyết trình Public Speaking sáng thứ hai. Mỏi mắt quá nên ra đây nhảm nhí tí. Cũng nhân tiện lôi blog lên khỏi đáy tủ, phủi bụi cái.

—–

Well, bận thì bận, mệt thì mệt, nhưng thực sự lúc này mình có cảm giác mình đang học hỏi được nhiều thứ từ các bạn xung quanh. Nghĩ lại cũng lạ, chuyện mình gặp Ân, Tuấn, Kín, Thức, Ngọc… thật ngẫu nhiên hết sức. Ban đầu không nghĩ được có ngày tụi mình sẽ là một nhóm, chơi thân với làm việc ăn ý như vậy. Hôm trước về với Kín, chỉ có nói là chỉ càng ngày càng yêu quí nhóm hơn, mình cũng nghĩ vậy. Yêu quí, hẳn rồi, có được những con người như vậy cộng tác với mình, hơn nữa còn đi bên cạnh như những người anh em (nghe đảng phái quá mợi ò_ó), thật là hay.

Mình đã học được rất nhiều thứ, lớn nhất là việc hiểu rõ thêm về chính bản thân mình. Ừ thì mình bịnh hoạn, show off, nhảm rảnh, blah blah blah, nhưng giờ thì mình đã biết cố gắng cho sự nghiệp của mình hơn trước kia rồi, thanks mọi người :P

——-

À, mình cũng học làm Powerpoint nữa, vụ này phải để là A tribute for Mr Tuấn Siêu Nhân ‘  ‘-. Superman, nhờ chú mà tui đã dấn thân vào con đường công nghệ. Bài powerpoint của chú đã truyền cảm hứng cho tui không thua gì Aster và Phương khiến tui muốn viết fic ‘  ‘-. Mặc dù chú rất bịnh và rất hiếu chiến, câu cửa miệng nói với tui lại là “Cô coi chừng cô đấy” kèm chỉ ngón trỏ vô mặt tui, lại hay đả kích chọc ngoáy moi móc anh em, nhưng vì chú tốt bụng lại được cái hay bao anh em ăn chè uống nước nên tui rất cảm ơn chú. ‘  ‘

Cũng nhờ chú mà tui có động lực gạt bỏ sự lười tiếp tục mò Photoshop. Mặc dù trình PS của tui rất ẹ, nhưng mỗi lần làm theme thuyết trình lại cảm thấy rất vui. Thanks again.

——–

Exclusive : The Inspiration of Mr. Superman.

Powerpoint Presentation, hot music and hot clips included.

Theme used : The Golden Chrysanthemum

Background creator : Quỳnh Như (aka Yue)

Aniation editor : Hoàng Tuấn

Link download : Here

(This is the demo version of the presentation, some error haven’t mixed. ‘Cuz I don’t have the final ver in my laptop, so this version is ok. The video code embed seems not right. But you can watch these clips on Windows Media Player or Jet Audio. This presentation was made on Win Powerpoin 2007, so if you are using 2003 version, some animation may not be performed exactly.)

—-

Thôi mệt rồi, mình làm bài tiếp rồi đi ngủ đây. Hẹn gặp các bạn sau, khi mình tạm xong mấy cái thuyết trình và quay lại viết fic ‘  ‘-

Sau mưa

1. Về nhà mươi bữa, mưa dầm mưa dề. Rốt lại cũng chả cafe cà pháo quán xá gì. Quán TN hẳn không đẹp bằng SG rồi. Nhưng mà đi quán với bạn là cái vui, dù ở đâu thì cũng thấy mình phấn chấn. Không ra quán nhưng đạp xe ngoài đường, nói chuyện linh tinh cũng được. Nhưng trời nó cứ mưa hết cơn này đến cơn khác thì chẳng làm cái khỉ gì được cả.

Tóm gọn lại là, mình về nhà là cứ ru rú ở trong nhà thôi, chả đi đâu :”>

Ờ thì ngồi nhà chơi game. Hứng tình chơi lại Final Fantasy mà 4-5 năm trước chơi. Giờ thì thấy trò này dễ. Không cần trainer cheat chiếc gì hết, tà là mà đánh cũng dễ ẹc. Chủ yếu là đi hết cốt truyện. Hồi xưa háo thắng quá nên chỉ rángmà giết trùm, chả thèm quan tâm lời thoại gì hết (với lại trình Eng hồi đó ẹ lắm >.<). Giờ đọc từng lời thoại một. Kể ra mình cũng rảnh quá ha :”>. Nhưng nhờ vậy mới thấy được rõ ràng hơn cái một thời mình say mê. Đành rằng nó có sến thật, nhiều đoạn sến không tả được luôn ấy chứ, nhưng giữa lúc trời mưa tầm tã thì lôi game ra vừa chơi vừa đọc vậy kể ra cũng vui. Giết thời gian, sẵn tiện cho con em gái ké nữa. :”>

Phần lớn thời gian kế tiếp là rượu và đồ ăn. Vài bạn trai và cả bạn gái cho là con gái mà uống rượu thì là hư hỏng nhậu nhẹt này nọ. Mình chẳng hiểu sao lại có kiểu nghĩ như vậy. Mình là mình uống vang nhé. Mỗi ngày một cốc nhỏ. Uống không hay cho thêm đá, chanh, đường đều thấy ngon. Vang đỏ của Mĩ, loại  8 đô một chai chưa thuế (Mua ở Mộc Bài, mình khuyên các đồng chí đi Mộc Bài hãy tranh thủ mua rượu, Champagne hay vang các thứ đều rẻ). Cha con cùng uống, vừa ăn tối vừa xem tin tức vừa uống. Ba uống vì tốt cho sức khỏe. Mình uống chủ yếu vì vui. Thực ra mình uống rất kém, nhưng vẫn thích :”>

Đồ ăn thì khô mực nướng, vịt nấu măng, gỏi đu đủ, mẹ mình nấu rồi cả mình nấu. Nói chung đứng trong bếp rất vui, nấu ra được món mình vừa ýlại càng vui nữa. Sau này chắc nếu mình không lấy chồng thì cũng mỗi ngày tự nấu cho mình ăn. :”)

Kế nữa là viết. Một cơ số các thứ linh tinh. Có một ngày dành hẳn ra làm bài tập cho Mr Tiến. Bài cuối kỳ, để giờ chót mới mó vào. Làm xong 18 trang đi nộp là kể như quên sạch =3.

Kế nữa là ảnh ót. Lần này về nhà cũng không chụp gì nhiều. Phần là trời mưa, phần là thấy chẳng có gì chụp. Nhà mình nhìn không thi vị đâu. Vườn cũng chỉ rộng và thoải mái chứ không đẹp theo kiểu được chăm bón. Tuy nhiên đến một bữa mưa dứt, buồn tính xách máy ra vườn, phát hiện ra mỗi một nơi có một vẻ đẹp của riêng nó. Hoa lan ở sau nhà khác, tường vi ở trước nhà khác. Mai chỉ thiên khác và giàn quỳnh anh khác. Bác ghế đẩu đứng lên để ngang hàng cành lan vàng rực đang trổ bất chấp mưa bão, mới thấy không cần phải là cái gì quá đặc sắc, chỉ cần cái nhìn của chính mình có thể cảm nhận được sự rực rỡ đó, thì tức khắc ống kính sẽ thu được hình ảnh đẹp nhất.

Cái Pana của mình hơi xuống sắc rồi. Vọc dữ quá mà, nên PS hơi đậm để trả bức ảnh về đúng cảm giác mà mình cảm nhận từ nó. Pana kỹ thuật số thôi, chẳng phải chuyên nghiệp gì đâu. Mà thực ra để chụp những thứ đẹp thì một cái máy vừa phải là được rồi.

Hình cũ trước nha, tú cầu nở một nửa. Edit tối màu để không thấy đôi dép lào mình đang mang ‘.’

Photobucket

Còn thì là ảnh chụp sau một trận mưa

Photobucket

Quỳnh anh, rụng lả lả trong vũng nước đọng

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Lối đi bên hông nhà, tả tơi heng

Nhưng lan thì sống khỏe, đâm nụ mới nữa
Photobucket

Photobucket

Photobucket

—-

Còn cái này là đi qua chỗ mấy tảng đá làm hòn non bộ hồi xưa mới thấy. Sau một trận mưa, rêu phủ đầy (Thằng Tuấn mà lên nhà mình nó sẽ chỉ vô : “Thủy sinh” rồi vặt vặt cho vô chai đem về làm kỷ niệm -o-), rồi đâm lên mấy cái chồi lạ lạ. Nhìn y như rừng cây :

Photobucket

Đẹp heng :D

—–

Bonus thêm tấm chụp chợ Bà rịa. Bữa rồi đi chùa trên núi Dinh, ghé mua khô mực ở đây nè

Photobucket

:D

Well

Mình không viết được blog như mấy bạn khác.

Có lẽ mình bị thoái hóa khả năng cảm nhận rồi.

=))

Không viết được blog. Không viết được tùy bút. Không viết được thẳng thắn và trực tiếp và chân thành và hoa mĩ những-gì-thuộc-về-mình.

Well, nghĩ cũng buồn thật. Vì khi vui chỉ có thể hét toáng lên, khi buồn chỉ có thể tự kỉ qua fic. Không hét lên được thì đành chịu. Fic tắc nghẽn ko viết được thì đành chờ cho cảm xúc qua đi. Qua đi. Qua đi. Qua đi.

Nghĩ đời mình phẳng lặng quá, không vui không buồn, cũng chẳng có gì đặc biệt để nói về. Nếu như thời trước còn ham hố, đã nghĩ ờ chán quá. Nhưng giờ tự dưng chỉ không có gì để viết ra đây nữa.

Thôi thì cứ an ủi rằng, ta đang bình yên đi vậy :”>

—-

À, nhưng nếu có duyên gặp nhau, ngồi cùng nhau, và câu chuyện đưa đẩy, sẽ nói cho nghe.

Dĩ nhiên là bạn phải hỏi trước, vì tính mình ngại, sợ rằng mình quá suồng sã, chẳng thích nói khi người ta không hỏi.

Thế nhé

« Bài viết cũ hơn