Mở rộng phạm vi đấu tranh – Michel Houellebeqe (trích)

Đêm qua, 11h ngồi viết ra dự cảm của mình.
Đến 11 h 25, ăn bơ dầm sữa.
Xong rồi thì, trích dẫn cuốn Mở Rộng Phạm Vi Đấu Tranh, đoạn mình thích nhất.

“…
Bên ngoài, đêm ấm áp một cách kỳ lạ, gần như nóng. Trong bãi đỗ xe, con bé kia và thằng lai thủ thỉ một chút rồi đi về phía một chiếc mô tô cỡ nhỏ. Tôi lên xe ô tô, ngồi ở phía trước và rút con dao ra khỏi vỏ bọc; lưỡi răng cưa của nó lấp la lấp lánh dưới ánh trăng. Trước khi ngồi lên mô tô, hai đứa kia hôn nhau thật lâu, thật đẹp và dịu dàng. Bên cạnh tôi, Tisserand run rẩy không ngừng, tôi cảm giác như thấy đám tinh trùng thối rữa đang dâng lên trong dương vật của nó. Cáu kỉnh sờ mó các bộ phận điều khiển trong xe ô tô, nó bấm đèn pha một hồi; con bé kia hấp háy mắt. Rồi chúng nó quyết định lên đường; xe ôtô của chúng tôi lăn bánh nhẹ nhàng theo sau. Tisserand hỏi tôi :
“Chúng nó sẽ ngủ với nhau ở đâu?”
-Hẳn là ở nhà bố mẹ con bé; nói chung thì thế. Nhưng phải bắt chúng dừng lại trước. Ngay khi tới một đường phụ, bọn mình sẽ lao vào chiếc môtô. Chúng nó chắc sẽ loạng choạng một chút; mày sẽ khử thằng cha kia không khó khăn gì.”
Ô tô lướt nhẹ trên con đường ven biển; phía trước, trong ánh đèn pha, con bé ôm lấy eo thằng bồ. Sau một lúc im lặng, tôi nói :
“Mình cũng có thể cho xe đè chúng, như thế chắc hơn.
-Chúng chẳng có vẻ ngờ vực gì cả…” nó nói giọng mơ màng.
Bất thình lình chiếc mô tô rẽ phải bào một con đường nhỏ dẫn ra biển. Điều này quả là chưa được tính tới; tôi bảo Tisserand lái xe chậm lại. Xa hơn một chút, hai đứa kia dừng hẳn; tôi quan sát thấy thằng lai nán lại một chút để khóa xe rồi mới dìu con kia về phía những đụn cát.
Sau khi bước qua dãy đụn cát đầu tiên, tôi hiểu vấn đề hơn. Biển trải rộng dưới chân chúng tôi, gần như đứng yên, tạo nên một đường cong khổng lồ, ánh trăng rằm dịu dàng tràn trên mặt biển. Cặp kia bước về hướng Nam, men theo mép nước. Khí trời ngày càng ấm, ấm một cách bất thường; như thể vào tháng Sáu. Trong những điều kiện ấy, tất nhiên, tôi hiểu : làm tình bên bờ đại dương, dưới bầu trời sao tuyệt đẹp; tôi chỉ có thể hiểu điều ấy một cách quá rõ; nếu tôi là chúng nó, chắc chắn tôi cũng sẽ làm thế. Tôi đưa con dao cho Tisserand; nó cầm đi không nói câu nào.
Tôi quay lại ô tô; ngồi lên cát, lưng tựa vào xe. Sau vài ngụm uống thẳng từ chai bourbon, tôi vào tay lái và cho xe chuyển bánh về hướng biển. Kể ra cũng hơi bất cẩn, nhưng tiếng động cơ hóa ra chỉ lớt phớt và rất khó nhận ra; đêm bao bọc và dịu dàng. Tôi thèm khủng khiếp được lái xe ra thẳng đại dương. Tisserand vẫn chưa thấy đâu.
Khi quay lại, nó chẳng nói lời nào. Nó cầm con dao dài trong tay; tôi không thấy vết máu nào trên đó. Bỗng dưng tôi cảm thấy hơi buồn. Cuối cùng, nó lên tiếng.
“Khi tao đến nơi, bọn nó đang ở giữa hai đụn cát. Thằng kia đã cởi váy và áo xu chiêng của con bé. Dưới ánh trăng rằm, ngực nó đẹp và tròn quá đỗi. Rồi nó quay lựng lại, nó leo lên người thằng kia, cởi khuy quần thằng kia. Khi nó nắt đầu mút thằng kia thì tao không thể kìm được nữa.”
Nó im lặng. Tôi đợi. Nước biển im lìm như mặt hồ.
“Tao quay lại, tao bước giữa các đụn cát. Tao đã có thể giết chết chúng nó; chúng nó có nghe thấy gì đâu, chúng nó chẳng chú ý đến tao chút nào. Tao thủ dâm. Tao không muốn giết chúng nó nữa; máu chẳng thay đổi cái gì cả.
-Máu có ở khắp nơi.
-Tao biết, tinh trùng cũng có ở khắp nơi. Bây giờ tao chán ngấy rồi. Tao về Paris đây.”
Nó không đề nghị tôi về cùng nó. Tôi đứng lên, bước về phía biển. Chai bourbon gần như cạn; tôi uống nốt ngụm cuối cùng. Khi tôi quay trở lại, bãi biển vắng tanh; thậm chí tôi không nghe thấy tiếng ôtô của Tisserand nổ máy.
Tôi đã không phải gặp lại Tisserand nữa; nó chết trong tai nạn ôtô vào đêm ấy, trên đường quay về Paris. Gần Angers có rất nhiều sương mù; nó lái hết tốc độ, như mọi khi. Chiếc 205 GTI của nó đâm sầm vào một xe tải khiến xe này trượt xuống giữa mặt đường. Nó chết ngay lập tức, ngay trước bình minh.
…. ”
Có thể nói, trong toàn bộ cuốn sách, mình chỉ trông chờ mỗi đoạn này thôi. Chính nó, cái không khí rã rời vô phương này. Có thể hình dung được khung cảnh ấy, thật rõ ràng ngay trước mắt. Hơi ấm, đêm bao bọc, ánh trăng rằm tràn trên biển. Cảnh đẹp nhưng buồn bã. Cuối cùng là sự bất lực, khi không thể làm gì để cứu vớt cuộc đời mình.
Chính ngay đoạn này đây, mình thực sự cảm thấy, vượt ra khỏi giới hạn của sự dung tục, sex đã chuyển hóa thành một phần cốt lõi của cuộc đời một người. Nó không đơn thuần chỉ là làm tình, mà là một cách nỗ lực để nói lên rằng : tôi đang sống. Tisserand tìm cả đời mà không có một ai chịu ngủ với hắn ta. Và sau cái đêm buồn thảm này, hắn chết.
Một đoạn văn đẹp. Là cái đẹp rã rời có thể bóp nghẹt lòng người đọc. Một đoạn văn bi thương, và sự mệt mỏi của nó kéo dài đến tận hết cuốn sách. Mình cảm thấy kể từ đây, diện mạo đích thực của cuốn sách mới hiện rõ. Còn trước đó chỉ là những trò mỉa mai, sắc sảo nhưng cay đắng về một xã hội dường như không còn niềm vui. Nhưng kể từ cái đêm bên bờ biển này, sự buồn thảm của cuộc đời mới phô bày hết, nặng trĩu, xám xịt, mênh mông, và tịch mịch như thể không còn gì đáng sống nữa.
————
Ngay sau cuốn này, mình đọc tiếp Hồi Ức Kẻ Sát Nhân của Amélie Nothomb. Câu chuyện về một lão nhà văn bệnh hoạn, béo phì, liệt bại, đầy thù hận với thế giới và mối tình cũng như một vụ giết người thời trẻ của lão. Nó là một phiên bản nhạt nhòa hơn, riêng tư hơn, và kém phần xuất sắc hơn Mùi Hương. Mùi Hương được 10 thì cái này được 3-4 gì đấy. So sánh có vẻ khập khiễng, nhưng quả là cuốn này và Mùi Hương có vài điểm tương đồng : 1 – đều viết về những kẻ sát nhân bệnh hoạn, 2 – đều có chủ đề chung là những nghệ thuật phi thường để dẫn đến chúa trời – văn chương và chế tạo nước hoa, 3 – đều viết về bản chất của cái đẹp.
Sách đọc ổn, có thể nói là một cuốn sách được viết ra đầy sáng tạo và cảm hứng, cùng với tư duy sắc bén. Nhân vật được xây dựng cẩn trọng, đặc sắc, và tình huống được đưa ra đủ khả năng thuyết phục và bùng nổ, khiến ta phải sững sờ. Tuy nhiên, vẫn có vài điều ngẫm nghĩ lại thì mình không cảm thấy ổn lắm.
Cách thức phức tạp hóa các lời thoại và diễn tiến của Amélie Nothomb dường như chỉ là thủ thuật để phủ lên tiến trình câu chuyện. Thực ra thông qua vài chi tiết được nhắc đến trong phần phỏng vấn của 4 gã phóng viên trước cũng đã có thể đoán được bản chất của lão già Tach bệnh hoạn đó. Hầu như chỉ toàn thoại là thoại, đọc rất nhanh, nắm được chóng vánh cốt lõi, và trầm trồ trước lượng từ ngữ phong phú được dàn ra trước mắt khiến ta không thể nào dừng lại được. Nhưng mà, nghĩ lại thì có nhiều đoạn bị thừa, hoặc không đọc cũng được. Mình ban đầu chỉ đọc phần của gã phóng viên 1 và 2, rồi nhảy qua đoạn cuối, chẳng ảnh hưởng gì. Mọi thứ cũng đến thế mà thôi. Sự lồng ghép các manh mối của vụ giết người khéo léo nhưng không phải thực sự xuất sắc.
Tuy nhiên, mình vẫn nghĩ với độc giả nói chung, đây là một cuốn đọc được. Một câu chuyện hay, hồi hộp, hấp dẫn, để lại đủ dư âm để ta suy nghĩ về ý nghĩa của nó. Lối viết chắc chắn và nhiều điểm nhấn. Bạn có thể đọc cuốn này trong một chuyến đi dài, trên xe bus, trên tàu hỏa, trên máy bay. Ừ, thế.
Ngoài lề tí. Trong sách có nhắc đến chuyện Tach chỉ làm tình trước lúc dậy thì. Đành rằng lão bệnh hoạn và căm thù mọi sự “lớn lên”, nhưng làm sao có thể have sex khi không erect? Đành rằng không penetrate thì cũng còn blow job, hoặc jerk off. Nhưng tất cả những cái này đều cần đến một chút xíu cương lên, rite? Mình thiệt sự không hiểu. Hay trên đời này có kiểu have sex bằng niềm tin thuần khiết? ‘___’