Xanh Trong Chai (trích)

Người Già ho nhiều vào các buổi sáng tinh mơ. Thời còn trẻ, bà yêu một chàng trai có thói quen hút thuốc khi bối rối. Những năm chiến tranh, bà làm việc trong một nhà máy giấy. Bụi giấy có màu ố như bột gạo cũ, những bức vách sau nhiều mùa mưa, hay một bếp than ám khói. Kiểu nào thì khói thuốc với bụi giấy đã theo hơi thở mà vào sâu trong phổi Người Già, lắng lại trên màng tế bào, khiến mỗi lần bà tức ngực lại cảm thấy mùi khói thuốc đắng thơm phả ra từ mũi, bản thân hơi thở lại như có màu hơi vàng… Bà ngồi trên ghế mây trong phòng khách, nghe chương trình dân ca hay tin thời sự, đắp chăn lên chân, rồi đặt tay lên cổ kềm cơn ho. Ho cũng nặng… có lẽ bà bị viêm phổi.

Xanh Trong Chai lăn lóc quanh các chân ghế mây, đáy chai cạ lên gạch lót sàn những âm lạch cạch. Nó tiếp tục lăn ngược đến tay vịn, rồi nhảy phốc vào giữa đống chăn.

-Bạn cần uống thuốc – nó bảo.

-Không cần đâu chú nhóc – Người Già khoác tay, lại ho nữa.

-Bạn đã ho thế này lâu chưa?

-Ta không nhớ…, xem nào, có lẽ cũng lâu…

Tivi với ăng-ten râu dế đang nhiễu sóng. Cô phát thanh viên trang điểm lịch thiệp đang đọc tin về động đất ở đại dương xa, cũng bằng giọng lịch thiệp. Nhà bên có hai mẹ con, cũng sống đơn chiếc, đang tạo ra những tiếng động chao chát của nồi niêu va nhau. Kế nữa thì có tiếng xả nước giặt giũ, tiếng lạch phạch của một thanh niên phơi áo buổi sáng. Dây phơi chung của hai ba hộ giăng giữa các mái nhà nâu, căng đầy những chiếc sơ mi cũ sọc ca rô, nhìn xa y như cờ treo phấp phới. Người Già sống một mình trong khu phố này cũng lâu, từ khi bà biết mình già đi. Không tính chính xác thời gian được, nhưng từ khi dọn đến đây thì bà đã ho như thế.

Buổi sáng, những tràng ho làm bà nhớ đến hồi còn trẻ. Khi bà hẵng còn đang yêu. Thế nên bà cũng không lấy làm khó chịu hay cần đi khám. Vả chăng bác sĩ thời nay ít người tin tưởng được, một khi ta không có tiền cho họ.

-Hồi xưa Phi hay làm một động tác rất buồn cười : anh cau mày lại như một con cú vọ, rồi hết mũi lên đánh hứ, một tay thì lần mò trong túi áo gói thuốc – ta còn nhớ màu của loại thuốc anh hút, màu nâu sẫm, giữa sáng thì thấy được chút ánh vàng. Cái màu thật bình dân, đẹp kiểu con nhà bình dân – anh dứ điếu thuốc trên môi, rồi lại mò trong túi áo lấy ra hộp diêm quẹt. Anh có cái kiểu bật lửa vừa cáu bẳn vừa ấp úng, như để người ta không thể thấy anh đang bối rối. Lửa xòe lên, rồi anh châm điếu rít vội một hơi. Chính khi ấy ta bật cười – hồi thiếu niên ta thật dễ cười. Cũng vì cười mà ta hết hơi, phải hút trọn làn khói tỏa ra từ miệng anh. Đám khói rối bù như chỉ hỏng…

-Thế bạn Phi ấy giờ này ở đâu? – Xanh Trong Chai hỏi.

-Ở lại.

-Lại đâu?

-Trong quá khứ.

Xanh Trong Chai nhảy lên chiếc bàn kê gần cửa ra vào. Tại đây nó nhìn ra ngoài cửa. Có mấy cái chậu để không, lăn lóc chỗ bản lề.

-Ta trồng hoa nhé, tôi và bạn, trồng lan nhật đi. Giống ấy mà lên tốt thì nở hoa nhiều ghê lắm.

-Ta không biết nữa, bồ tèo ạ. Ta hơi yếu trong người…

 

————–

Uncompleted :”P

Nhưng mà, bạn có muốn đọc một câu chuyện xây dựng từ những thứ thế này không? :”P

Sau mưa

1. Về nhà mươi bữa, mưa dầm mưa dề. Rốt lại cũng chả cafe cà pháo quán xá gì. Quán TN hẳn không đẹp bằng SG rồi. Nhưng mà đi quán với bạn là cái vui, dù ở đâu thì cũng thấy mình phấn chấn. Không ra quán nhưng đạp xe ngoài đường, nói chuyện linh tinh cũng được. Nhưng trời nó cứ mưa hết cơn này đến cơn khác thì chẳng làm cái khỉ gì được cả.

Tóm gọn lại là, mình về nhà là cứ ru rú ở trong nhà thôi, chả đi đâu :”>

Ờ thì ngồi nhà chơi game. Hứng tình chơi lại Final Fantasy mà 4-5 năm trước chơi. Giờ thì thấy trò này dễ. Không cần trainer cheat chiếc gì hết, tà là mà đánh cũng dễ ẹc. Chủ yếu là đi hết cốt truyện. Hồi xưa háo thắng quá nên chỉ rángmà giết trùm, chả thèm quan tâm lời thoại gì hết (với lại trình Eng hồi đó ẹ lắm >.<). Giờ đọc từng lời thoại một. Kể ra mình cũng rảnh quá ha :”>. Nhưng nhờ vậy mới thấy được rõ ràng hơn cái một thời mình say mê. Đành rằng nó có sến thật, nhiều đoạn sến không tả được luôn ấy chứ, nhưng giữa lúc trời mưa tầm tã thì lôi game ra vừa chơi vừa đọc vậy kể ra cũng vui. Giết thời gian, sẵn tiện cho con em gái ké nữa. :”>

Phần lớn thời gian kế tiếp là rượu và đồ ăn. Vài bạn trai và cả bạn gái cho là con gái mà uống rượu thì là hư hỏng nhậu nhẹt này nọ. Mình chẳng hiểu sao lại có kiểu nghĩ như vậy. Mình là mình uống vang nhé. Mỗi ngày một cốc nhỏ. Uống không hay cho thêm đá, chanh, đường đều thấy ngon. Vang đỏ của Mĩ, loại  8 đô một chai chưa thuế (Mua ở Mộc Bài, mình khuyên các đồng chí đi Mộc Bài hãy tranh thủ mua rượu, Champagne hay vang các thứ đều rẻ). Cha con cùng uống, vừa ăn tối vừa xem tin tức vừa uống. Ba uống vì tốt cho sức khỏe. Mình uống chủ yếu vì vui. Thực ra mình uống rất kém, nhưng vẫn thích :”>

Đồ ăn thì khô mực nướng, vịt nấu măng, gỏi đu đủ, mẹ mình nấu rồi cả mình nấu. Nói chung đứng trong bếp rất vui, nấu ra được món mình vừa ýlại càng vui nữa. Sau này chắc nếu mình không lấy chồng thì cũng mỗi ngày tự nấu cho mình ăn. :”)

Kế nữa là viết. Một cơ số các thứ linh tinh. Có một ngày dành hẳn ra làm bài tập cho Mr Tiến. Bài cuối kỳ, để giờ chót mới mó vào. Làm xong 18 trang đi nộp là kể như quên sạch =3.

Kế nữa là ảnh ót. Lần này về nhà cũng không chụp gì nhiều. Phần là trời mưa, phần là thấy chẳng có gì chụp. Nhà mình nhìn không thi vị đâu. Vườn cũng chỉ rộng và thoải mái chứ không đẹp theo kiểu được chăm bón. Tuy nhiên đến một bữa mưa dứt, buồn tính xách máy ra vườn, phát hiện ra mỗi một nơi có một vẻ đẹp của riêng nó. Hoa lan ở sau nhà khác, tường vi ở trước nhà khác. Mai chỉ thiên khác và giàn quỳnh anh khác. Bác ghế đẩu đứng lên để ngang hàng cành lan vàng rực đang trổ bất chấp mưa bão, mới thấy không cần phải là cái gì quá đặc sắc, chỉ cần cái nhìn của chính mình có thể cảm nhận được sự rực rỡ đó, thì tức khắc ống kính sẽ thu được hình ảnh đẹp nhất.

Cái Pana của mình hơi xuống sắc rồi. Vọc dữ quá mà, nên PS hơi đậm để trả bức ảnh về đúng cảm giác mà mình cảm nhận từ nó. Pana kỹ thuật số thôi, chẳng phải chuyên nghiệp gì đâu. Mà thực ra để chụp những thứ đẹp thì một cái máy vừa phải là được rồi.

Hình cũ trước nha, tú cầu nở một nửa. Edit tối màu để không thấy đôi dép lào mình đang mang ‘.’

Photobucket

Còn thì là ảnh chụp sau một trận mưa

Photobucket

Quỳnh anh, rụng lả lả trong vũng nước đọng

Photobucket

Photobucket

Photobucket

Lối đi bên hông nhà, tả tơi heng

Nhưng lan thì sống khỏe, đâm nụ mới nữa
Photobucket

Photobucket

Photobucket

—-

Còn cái này là đi qua chỗ mấy tảng đá làm hòn non bộ hồi xưa mới thấy. Sau một trận mưa, rêu phủ đầy (Thằng Tuấn mà lên nhà mình nó sẽ chỉ vô : “Thủy sinh” rồi vặt vặt cho vô chai đem về làm kỷ niệm -o-), rồi đâm lên mấy cái chồi lạ lạ. Nhìn y như rừng cây :

Photobucket

Đẹp heng :D

—–

Bonus thêm tấm chụp chợ Bà rịa. Bữa rồi đi chùa trên núi Dinh, ghé mua khô mực ở đây nè

Photobucket

:D

Well

Mình không viết được blog như mấy bạn khác.

Có lẽ mình bị thoái hóa khả năng cảm nhận rồi.

=))

Không viết được blog. Không viết được tùy bút. Không viết được thẳng thắn và trực tiếp và chân thành và hoa mĩ những-gì-thuộc-về-mình.

Well, nghĩ cũng buồn thật. Vì khi vui chỉ có thể hét toáng lên, khi buồn chỉ có thể tự kỉ qua fic. Không hét lên được thì đành chịu. Fic tắc nghẽn ko viết được thì đành chờ cho cảm xúc qua đi. Qua đi. Qua đi. Qua đi.

Nghĩ đời mình phẳng lặng quá, không vui không buồn, cũng chẳng có gì đặc biệt để nói về. Nếu như thời trước còn ham hố, đã nghĩ ờ chán quá. Nhưng giờ tự dưng chỉ không có gì để viết ra đây nữa.

Thôi thì cứ an ủi rằng, ta đang bình yên đi vậy :”>

—-

À, nhưng nếu có duyên gặp nhau, ngồi cùng nhau, và câu chuyện đưa đẩy, sẽ nói cho nghe.

Dĩ nhiên là bạn phải hỏi trước, vì tính mình ngại, sợ rằng mình quá suồng sã, chẳng thích nói khi người ta không hỏi.

Thế nhé

A mistake =3

A letter

It should be “have a chance to appology” instead of “have a chance to forgive”

We won’t meet again. I can’t explain. So if you’re seeing this, please don’t misunderstand me again =3

I just want to sorry.

I’m sorry.

Viết trong lúc rảnh (1)

Định đặt tên là Màu Xanh Rất Đẹp

Viết xong rồi chắc sẽ đề tặng Huyên :”)

Cũng không có gì mới hết. Chỉ là viết thôi.

0

Tôi vốn dĩ muốn viết một cái gì đó đơn tuyến, không dông dài, không làm kiêu làm dáng về quá trình làm sao để hiểu một người bên cạnh mình.

Xét cho cùng, đó là vấn đề lớn lao đến mức nhiều khi gây ra đau đớn. Tôi đã ngẫm nghĩ mãi, rồi kết luận : có cố nữa thì cũng thế mà thôi.

—————-

1

Lẽ ra tôi phải kể ra sớm hơn.

Rằng vào những ngày thong thả và u tối nhất của tuổi hai mươi, tôi đã gặp Hạ.

Chúng tôi biết nhau trong khoảng mấy tháng. Từ giữa cơn bão số ba đến bão số bảy. Không thể nhớ chính xác từng ấy là bao lâu : cái không khí bão lũ lúc nào cũng phủ mờ trí óc tôi. Nhưng lẽ ra tôi nên kể với một ai đó, rằng giữa quãng thời gian đầy mưa gió ấy, tôi đã ngẫu nhiên gặp Hạ.

Tôi đáng ra nên viết nhật ký, hay blog, hay nói với một ai khác, rằng tôi đã gặp Hạ, quen Hạ, đi cùng Hạ từ khoảng giữa bão số ba đến bão số bảy. Nhất thiết cần phải có một sự chứng kiến ở đây : rằng Hạ là có thực, rằng tôi đã bất chợt đi vào đời cô và cô đi vào đời tôi.

Tôi đáng lẽ nên viết nó ra, sớm hơn.

Có vẻ bây giờ đã là quá muộn. Quá muộn. Quá muộn. Kiểu tự do hiện tại của tôi luôn là một sự muộn màng đáng tiếc. Không vướng bận gì. Không dây dướng ai. Đến cả Hạ cũng thành một sự “đã từng”. Tự do từng ngón chân một.

Nhưng mà, Hạ này, đến cả đầu ngón chân cũng bỏ mình mà đi thì cái gì còn ở lại được nữa?

~

Lúc chuẩn bị bão số ba, tôi thấy Hạ tại trạm chờ xe bus. Một buổi xây xẩm tối. Tôi đang lang thang.

Lúc ấy tôi đi đâu cũng thấy một sự trống vắng chăng như mạng nhện khắp không khí. Tuổi hai mươi của tôi không có bóng dáng của rượu bia và thuốc lá. Thứ đồ uống tôi yêu thích là Cà phê Sáu ngàn. Mỗi ngày tôi đều uống nó trước cổng trường đại học. Cà phê Sáu ngàn. Của một quán cóc mà chủ hễ thấy bóng công an là quầy quả dọn hàng biến mất tăm. Tôi không đi quán, mặc dù lang thang thì rất nhiều. Đôi khi cũng dừng lại ở các quán nước lề đường mà gọi café đá. Ly bảy ngàn, ly năm ngàn. Bản thân tôi cứ so sánh nó với café sáu ngàn trước cổng trường đại học. Chỉ so sánh. Chẳng để làm gì.

Lúc gặp Hạ, tôi đích thực đã nghĩ về Café Sáu Ngàn trước cổng trường đại học. Đã là cuối buổi chiều. Tôi đang nghĩ đến việc sáng mai cầm một ly nhựa đầy café đá trên tay. Tôi đã nghiện Café Sáu ngàn khi gặp Hạ. Cô mãi mãi không biết điều này.

Tôi đứng đợi xe bus trước dòng người đen kịt. Đèn đường yếu ớt. Tôi đã không còn nhớ rõ ấn tượng ban đầu về cô nữa. Hạ bước xuống từ một chuyến xe khác với chuyến xe mà tôi đang đợi. Chúng tôi đứng cùng một trạm dừng. Hạ mang đầy những túi giấy. Giấy. Là giấy. Đám giấy bay tứ tán mặt mũi tôi và tôi phải nhặt lại cho Hạ. Cô mỉm cười chào tôi.

Ngoài thứ ấy ra thì tôi không còn nhớ được ấn tượng ban đầu về Hạ nữa. Cô mặc áo lam nhạt, hay xám, tay ngắn hay dài, tóc buộc lỡ hay cột cao, có đeo kính hay không. Tôi không còn nhớ. Và kia chuyến xe mà chúng tôi cùng đợi nặng nề trờ tới.

Chúng tôi ngồi cạnh nhau. Đèn đường có màu vàng. Tôi ngả vật ra sau ghế và ngủ thiếp đi. Hạ lật giở những tờ giấy. Giờ tôi chỉ còn nhớ có vậy : Hạ lặng lẽ lật giở những chồng giấy trên chân.

Về đến nơi tôi cần đến, tôi xuống xe. Đêm loãng ra. Tôi ngửi thấy mùi mưa gió. Hạ không xuống cùng tôi. Hạ ở xa hơn tôi nhiều, trong một khu nhà trọ rẻ tiền ở một quận vùng ven. Ban đầu gặp Hạ, tôi chỉ đang thèm café. Tôi chẳng nghĩ gì về Hạ.

~

Giờ thì tôi đang cố nhớ lại những cử động của Hạ khi đó. Lẽ ra tôi không nên ngủ. Bão sắp đến. Đêm đầy bụi, ánh vàng cam. Tôi lẽ ra nên thức tỉnh. Bóng tối lầm lũi. Sự cô đơn êm đềm, đủ chếnh choáng như sốt.

Tôi đáng lý nên lãng mạn mà quan sát Hạ đang ngồi bên cạnh mình. Rồi quan tâm đến chồng giấy kia như trong một bộ phim có màu sắc cổ điển. Để thấy tóc có có màu ánh nâu. Để giờ muốn hiểu thêm về cô và cái buổi đầu tiên chúng tôi gặp nhau cũng không còn được nữa.

« Bài viết cũ hơn