Và hắn chết ngay lập tức, trước bình minh.
(Mở rộng phạm vi đấu tranh – Michel Houellbecq)
.8.
Concerto
Chín giờ, bóng tối phủ dày lên thành phố. Các vỉa hè lên đèn. Ánh sáng vàng vọt trải trên những vũng máu đang khô đi. Tiếng xe cảnh sát hụ còi khắp các phố thị. Trên không, một chiếc trực thăng trinh sát đang bay thám thính và sẵn sàng nhả đạn.
G đang ngồi trong một chiếc ô tô cảnh sát đỗ xịch lại ở quãng trường trung tâm. Ông ta lại không thể châm thuốc vì quảng trường cấm thuốc lá. Chẳng có cách nào để ông nhẹ đầu hơn. Người của ông cả buổi chiều đã tản đi khắp thành phố, tìm ra mười chín địa điểm nghi ngờ ở mười chín ngõ ngách khác nhau. Quân đặc nhiệm tổ chức mười chín cuộc tập kích ồn ào và bị tổn thất mười chín lần bởi các sát thủ hạng nhất thế giới. Người ta đếm được mười bảy xác chết, tám cho bọn sát thủ, chín cho phe đặc nhiệm. Mười chín bộ thu phát sóng được thu hồi. Điện thoại của nàng bị cắt ngay sau cú liên lạc ban chiều. Ngồi sau xe, y bồn chồn :
-Còn bao nhiêu điểm nữa?
-Ba. Một ở gần khu ổ chuột. Một ở đồi nhỏ. Một ở phố điện tử gần bờ tây cầu chính. Mẹ kiếp. Thậm chí có soát hết ba điểm cũng chưa chắc tìm . Hắn có thể ở bất cứ đâu, điều khiển tần số một vệ tinh và dẫn chúng ta như chăn dê.
-G, thời gian đang cạn dần – Y lo lắng.
-Tôi biết – G đấm mạnh vào vô lăng. Đột ngột bộ đàm lão báo hiệu. Một người đang gọi lão từ phòng hình sự. G nói cộc lốc : – Tôi đây!
-Sếp, có tin mới. Chúng tôi đã rà soát lại toàn bộ các tài khoản của Adam. Có một tài khoản được bí mật lập riêng một tháng trước, tiền trong đó đã được chuyển về một công ty nhà đất X.
-Tiếp đi! – G thở mạnh.
-Chúng tôi đã điều tra công ty này. Một người có tên Mr John Wanderer đã chuyển tiền từ tài khoản này để đặt mua một ngôi nhà ở khu bungalow bên bờ Đông. Khu vừa mới xây xong, John Wanderer là khách hàng duy nhất.
-Cho tôi địa chỉ.
Gã nhân viên rè rè đọc địa chỉ. Vừa dứt, G thông báo cho tất cả lực lượng. Xong rồi tất cả hú còi đi về cùng một nơi. Chiếc trực thăng trên không đảo mình bay theo.
-G, để tôi vào một mình.
-Không. Quân của tôi sẽ tập kích trước.
-G, Tôi sẽ mang cô ấy ra. Tôi sẽ cố dụ hắn ra theo. Khi ấy, các ông làm gì tùy thích.
-Cậu điên rồi!
-G, người Adam muốn là tôi! Ông không hiểu sao? Nếu tôi không vào, Adam sẽ giết cô ấy, khi hắn trở ra hắn sẽ giết luôn tôi nữa. Hắn đủ nhanh để bắn tôi trước khi bị bắn. Hãy mạo hiểm một phen.
Im một lúc, rồi G trả lời : – Được, nhưng cậu phải mặc áo chống đạn.
-Không cần đâu. – Y nói, nhẹ hẫng.
~
Chín giờ rưỡi, tất cả kéo về khu biệt thự ở bờ Đông. Khi G cho xe chạy qua cầu, y nhìn dòng sông và bầu trời đen kịt. Các tầng mây chồng lên nhau. Y lắng nghe tiếng ào ào của dòng chảy. Tất cả dừng lại ở phía trước khu nhà. G ra lệnh tất cả các máy xe đều tắt. Trực thăng bị điều ra xa. Y bước xuống xe, nhìn con đường nhỏ lát đá phiến trước mặt. Dãy đèn đường trên vỉa hè rọi những cái bóng xiên xẹo của cây cối lên các bức tường. Trong không gian chết, chỉ có một căn nhà dường như đang cử động. Y thoáng thấy ánh sáng và bóng lay của rèm cửa. Y thận trọng tiến vào, không vũ khí, không một trinh sát nào đi theo. Y đối diện với bóng tối bằng sự trần trụi của mình.
Đến trước cửa nhà, y nghe một giai điệu nặng nề hiếm hoi của Erik Satie phát ra từ bên trong hàng rào hoa tú cầu, trộn lẫn với tiếng đập cánh của bầy côn trùng. Giây lát sau, giai điệu nọ dịu trở lại, y đẩy cửa rào, từ tốn vào trong. Y không thấy được chân mình dưới bóng những hàng cây dày đặc. Trên cửa có một cái nắm tay bằng đồng. Không có chuông. Y gõ cửa, nhưng chỉ có âm nhạc nhẹ hẫng của Satie như trôi tuột qua tai. Hít thật sâu, y mở cửa.
Trước mặt y, nàng nằm đấy, trong vùng sàn nhà vàng vọt được ánh đèn đường trải lên như thảm. Tóc nàng xõa, quyện vào bóng tối. Hai tay nàng mở rộng. Mắt nàng nhắm nghiền. Môi nàng hé mở như nuốt lấy ánh sáng. Ngực nàng tràn trề sắc đỏ. Trong âm nhạc của Satie, nàng nằm đấy, đầy máu.
Thời khắc ấy mọi thứ vây quanh y bỗng dưng trở thành một bộ phim câm đứt quãng. Y lao đến nàng. Y nhìn gương mặt trắng xanh của nàng. Y lẩy bẩy đặt tay lên xương đòn nàng, lần tìm nhịp tim. Y dúm dó như một con sên mất vỏ. Y gào thét. Bên trong nhạc mở rất lớn. Giờ là Piano Concerto số Hai của Rachmaninov với đoạn đệm của dàn cello dâng lên rồi tắt lịm, làm cái nền hoang vắng cho tiếng piano chảy ra như máu trên ngực nàng. Tiếng nhạc êm ái là tất cả những gì bao phủ lên họ. Y vuốt trán nàng, nàng lạnh ngắt. Y tắc nghẹn.
Một bàn tay túm lấy sau cổ y, giật ra phía sau. Y vùng vẫy. Mr Adam khóa chặt y bằng đôi tay mạnh bạo. Ông đè gối mình lên gối y, mạnh đến mức sụn gối y nứt toác, ông siết cổ y bằng một tay. Tay kia ông chỉ nòng súng vào trán y. Mắt y mở trừng. Trong ánh sáng nhá nhem, Mr Adam bê bết máu và mặt mày ghê sợ như ác quỉ.
Y giằng co một lúc lâu, đến tận khi dàn đĩa hát chuyển sang một giai điệu khác. Pathetique của Beethoven. Tiếng piano ngân nga bí hiểm. Không gian trong phòng ngập ngụa mùi tanh ngọt. Bằng hết sức bình sinh, y cố vùng ra. Cuối cùng y đẩy được Mr Adam ra xa một chút. Họ ngồi phịch nơi hai góc phòng, trừng mắt nhìn nhau :
-Giết tôi đi – Y nói.
-Cậu đã chết rồi.
Nước mắt vẫn không ngừng chảy ra. Y nói một cách vô hồn :
-Phải, cô ấy chết, thì tôi cũng chết.
-Nàng đã muốn cậu sống. – Mr Adam nói. Giọng ông cũng vô hồn. Tất cả sinh khí trong căn phòng này đã theo giai điệu của Beethoven trôi hết ra ngoài cửa sổ, vào bóng tối vĩnh cữu nấp dưới tầng cây cối.
-Ông là ác quỉ.
-Nàng đã tự chọn cái chết. Nàng nghĩ, như thế tôi sẽ chùn tay và không giết cậu. Nàng biết tôi yêu nàng.
-Ông đã giết cô ấy.
-Sự xuất hiện của tôi đã giết chết nàng, đúng vậy.
-Đồ khốn.
Y lẩy bẩy hồi lâu. Cơn đau trong y đã chuyển thành một bóng đen hoàn hảo, từ đó những run rẩy miên man cứ túa mãi ra. Y nhìn sang nàng. Sự bất động nơi nàng in hằn lên thời gian. Rồi đây đó sẽ là tất cả những gì y nhớ.
-Điều cuối cùng – Mr Adam lên tiếng sau một quãng dài im lặng. Ông ném khẩu súng về phía y.
-Còn duy nhất một viên. Đã lên nòng. Hãy bắn tôi. Nhắm chuẩn xác vào tim.
-Ông điên rồi! – Y hét lên.
-Tôi đã chết. Khi nàng ngã xuống, tôi đã chết. Nàng ập sức nặng thân người vào tôi, nàng nhũn mềm ra. Thời khắc ấy máu của tôi cũng đã trút hết ra ngoài. Tôi không cần phải giết cậu nữa. Còn cậu, hãy hợp thức hóa cái chết của tôi đi.
Y run rẩy cầm súng lên. Báng súng ấm, nhầy nhụa. Y trừng trừng nhìn vào Adam, hướng súng về phía ông ta.
Dàn đĩa hát vẫn phát liên tục bản Pathetique của Beethoven. Ánh sáng nhấp nháy của nó là chuyển động duy nhất trong phòng một lúc lâu. Bên ngoài, G ra lệnh không được tiến vào sâu. Thay vào đó, quân lính bao vây hai đầu đường và tạo thành vành đai khép chặt quanh khu biệt thự. G bồn chồn đi lại trong ánh đèn pha. Các nòng súng chĩa vào mục tiêu. Bất cứ ai bước ra ngoài đều ngay lập tức bị bắn.
Thế rồi có tiếng súng nổ.
Đoàng!
G bị nhận chìm trong bầu thinh lặng ngột ngạt rất lâu. Lão kềm nhịp thở lại. Lão chong mắt nhìn về phía căn nhà vừa phát ra tiếng động. Không ai được bắn cho đến khi có động tĩnh tiếp theo, lão ra lệnh.
Bất đồ, cửa bật mở. Từ bóng tối đen đặc, một dáng người khập khiễng lê lết ra ngoài. Cái bóng đen khom lưng, dựa hẳn vào bản lề, thở hồng hộc như để lấy lại hơi sức, rồi tiếp tục lết ra khỏi vườn.
G hét lên : – Không được bắn!
Nhưng đã quá muộn. Nhóm trinh sát bên kia đã xả loạt đạn đầu tiên về phía mục tiêu khi G ra lệnh. Tiếng đì đoàng xé toạc không khí.
Họ đã bắn y, vào tim, ngực, chân trái, và vai.
Người y tuôn ra một con suối đỏ thẫm, màu sắc bắn lên khi y đổ ập xuống vệ đường.
Người ta vây lấy y, đây là một sự cố. Nhóm đặc nhiệm nghĩ y đã bị Adam bắn. Họ yên tâm bóp cò.
Ngôi nhà vẫn ngập chìm trong bóng tối. Lẫn với tiếng cánh quạt máy bay và tiếng còi hiệu inh ỏi, tỏa ra bản Cello Concerto của Elga. Bản Concerto chảy đầy vào tai khi y thấy ý thức đang rời khỏi não bộ. Mọi cơn đau bỗng chốc tắt phụt. Bóng đen hoàn hảo chảy ra. Lần cuối cùng, y lắng nghe xa xăm có tiếng tràn bờ của dòng sông dưới các tầng mây trĩu nặng. Và Nâu Trầm.
Liệu cô có biết y chết không?
Người ta nhanh chóng bỏ mặc y. Cảnh sát còn mãi chú tâm đến ngôi nhà bên trong. Từ bóng tối, tiếng động và âm thanh rên rỉ thoát ra. Một lúc sau, Mr Adam khập khiễng bế nàng ra ngoài. Y đã không bắn vào tim ông. Khuỷu chân ông dính viên đạn cuối cùng, vỡ vụn. Nhưng ông vẫn còn sức mang nàng ra ngoài. Ông ôm lấy vai nàng thật chặt khi họ bước ra từ bóng tối. Lần này thì cảnh sát đã không sai lầm thêm nữa. Từ mọi phía, đạn xối xả bay về phía Mr Adam. Ông giật nảy hết lần này đến lần khác. Tóc nàng lay động trong ánh sáng vàng cam của đèn đường. Vẫn Cello Concerto đẹp đẽ của Elga. Mr Adam mấp máy môi khi ông trừng mắt nhìn G và ngã xuống trên bậc thềm. Ông vẫn ôm lấy nàng, siết chặt như thể ông đã có nàng mãi mãi.
~
Về phần nàng, không ai biết được nàng đã chết như thế nào. Nàng đã cầm lấy khẩu súng và tự sát, hay trong lúc giằng co, Mr Adam đã lỡ tay siết cò. Nhưng viên đạn găm sâu trong cổ nàng và máu tuôn ra óng ánh.
Trước khi y đến, trong bóng đêm đẫm ngọt, họ đã nhảy cùng nhau. Piano Concerto số Một của Chopin. Âm nhạc day dứt mà dịu êm. Nàng nép chặt vào người ông, cảm nhận hơi ấm trên vai mình. Ông nói ông sẽ để nàng đi, sau khi ông hoàn thành nhiệm vụ. Nàng ôm siết lấy ông, thì thầm vào tai ông ngàn vạn lời xin lỗi, rằng nàng lấy làm tiếc vì đã không thể yêu ông. Nàng bảo ông hãy nhắm mắt. Để nàng hôn ông lần đầu tiên và duy nhất, để nàng vĩnh biệt ông. Ông làm theo. Nàng bảo mọi thứ xảy ra thật lạ lùng. Có thể khi ấy nàng cầm lấy khẩu súng. Nàng tiếp tục xin lỗi ông. Giọng nàng thật tha thiết. Khi mở mắt ra, Mr Adam nhìn thấy sự tha thiết ấy trong con người nàng, thẳm sâu trong cơn thảng thốt run rẩy. Ông nhìn mãi đến khi mắt nàng mờ tối.
Nàng vẫn da diết xin lỗi, vì đã không đủ thời gian để yêu ông.
–end–