Thềm nhà có hoa 4 – 5

Thềm nhà có hoa
by yue

4

Đã mấy ngày rồi, Hermione không thấy hoa trước thềm nhà. Tự dưng cô thắc thỏm. Những đoá cúc trên bàn sắp tàn, và tấm thiệp chỉ với độc một chữ “Xin lỗi” khiến cô trầm ngâm nhiều. Hai ngày nay Hermione nhìn xuống thềm nhà và thở dài. Mưa vẫn không khi nào ngơi ngớt. Hermione thấy bực bội trong lòng, cô muốn đập phá hay làm cái gì đó tương tự. Cô cắn móng tay và đi qua đi lại trong nhà liên tục. Còn trong lúc làm việc tại toà soạn, cô cố tình làm cho những giấy tờ bay mạnh hơn, va nhau đôm đốp trên không. Vì việc này mà Kim Fletcher trừ cô 5 Galleon tiền lương nữa. Nhưng Hermione nào có quan tâm! Cô chỉ nhìn lên cái dải xám trắng vắt vẻo ngang trời trên đầu con hẻm, hỏi “Rốt cuộc thì mi đem đến cái gì vậy?”. Từ cái dải xám ấy, mưa rơi đầy phố nhỏ, rạo rực nhưng lạnh lùng đến kỳ quặc.

Và rồi vào sáng thứ bảy, trời đột nhiên hửng nắng. Hermione thức dậy muộn sau một giấc ngủ không yên khi bị những giấc mơ quấy rầy. Lúc cô mở mắt, nắng đã chiếu đến cạnh giường.

Cô nheo nheo mắt, xoay người, rồi choàng tỉnh giấc. Cô ngồi dậy, tròn mắt khi nắng lấp loá ngoài kia. Đảo mắt một vòng khắp phòng ngủ, rồi cô chạm đến chiếc đồng hồ treo tường : tám giờ hai mươi phút sáng.

Có tiếng vọng từ bên dưới. Có ai đó, một giọng nữ cao, đang gọi tên cô bên ngoài cửa nhà. Hermione giật mình, chợt nhớ ra cái hẹn với Lavender lúc tám giờ. Tiếng gọi vọng đến giường ngủ, và Hermione tròn mắt, trong phút chốc lẩn thẩn không biết làm gì. Nhưng chỉ một giây sau, cô tung chăn, hối hả lao ra khỏi phòng ngủ. Cô hộc tốc chạy xuống cầu thang, đến cửa ra vào. Có bóng ai đó đằng sau lớp kính mờ đục. Hermione đưa tay mở cửa, và lập tức người đó nhào đến ôm lấy cô thật chặt.

“AAAA, ‘Mione, mình nhớ cậu quá chừng!!!”

Hermione mất một lúc để nhận ra đó là Lavender Brown, đang như muốn nấc lên trên vai mình. Cô từ từ gỡ tay bạn mình ra, và rồi cô gái kia hiện ra trước mặt cô với một nụ cười tươi rói :

“Mình gọi cậu khan cổ họng luôn! Mà cậu làm gì mà trông như mới ngủ dậy thế này?”

Hermione nhìn Lavender. Cô gái này càng lớn trông càng xinh. Giờ thì cô ấy cao nhé, mặt hồng hào ra, tóc dài và cột cao lên, lại mặc một chiếc áo thun in hoa và một cái váy kẻ ca rô. Lavender trông xinh hơn hẳn cái hồi họ học chung với nhau ở Hogwarts. Hermione mỉm cười, nheo mắt “Ờ, đúng là mình mới ngủ dậy, xin lỗi. Cậu trông tuyệt lắm!”

“Thật sao?” – Lavender cười. Giờ thì họ kéo nhau ngồi ở ghế salon “Vậy mà có kẻ chết tiệt bảo mình xấu xí đấy” – Mặt cô thoáng buồn.

Hermione cầm đũa phép, vẫy ra một bình trà và hai chiếc cốc. Cô cầm cốc trà nóng hổi đưa cho Lavender, lòng thắc mắc “Ai?”

Lavender im lặng một chút. Cô nhìn khắp nhà, ra bên ngoài cửa sổ cạnh bàn làm việc. Ánh mắt cô gái chợt xa xăm khi chạm đến những vạt nắng nhẹ len trải trên bàn và trên sàn nhà. Hermione nhìn bạn, lòng chùng lại “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

Lavender lắc đầu “Mình không muốn nhắc đến hắn nữa…”

Lòng Hermione lờ mờ nhìn ra dáng dấp của anh chàng tóc đỏ cao nhòng và có một vài nốt tàng nhan trên mũi. Nỗi buồn thăm thẳm, xa xôi, mơ hồ cũng từ đâu đó len lỏi vào lòng cô. Nửa năm rồi, mọi thứ vẫn chưa thật sự kết thúc sao? Lavender và Ron…, mà tất cả là xuất phát từ chính cô, Hermione! Điều này làm cô tự nhiên cảm thấy mình thật là có lỗi.

Nhìn ra bên ngoài, trời đã nắng đẹp. Hôm nay là một ngày khô ráo hiếm hoi khi cả mấy tuần nay toàn mưa dầm. Hermione muốn tìm một cái gì đó để an ủi cô bạn – giữa ngày nắng đẹp thế này mà nói chuyện buồn thì vô vị quá, cô hỏi “Cậu đến đây bằng cách nào?”

Lavender bỗng chốc vui vẻ trở lại, cô nheo nheo mắt, nhoẻn cười, cất giọng liến thoắng “Mình dùng bộ floo về nhà, sau đó mình đi xe điện ngầm đến Luân Đôn. Rồi mình gặp một thằng bé trước một trạm xe buýt, mình đưa địa chỉ nhà cậu, và tin nổi không, thằng bé chỉ mình tường tận từng chuyến xe một! Hành trình của Muggle tuy dài một chút, nhưng thú vị, có rất nhiều cảnh đẹp trên đường. Mình được thả ở bến cách nhà cậu chừng một trăm thước gì đó, và lội bộ vào đây. Mà có chuyện hay lắm, lúc mình định đưa cho thằng bé một đồng bạc để cảm ơn, nó nhìn đồng Sickle trên tay mình mà không nhìn đồng một bảng mình đưa cho”

“Và cậu cho nó đồng Sickle à?” – Hermione bật cười, không khí đã thoải mái trở lại.

“Ờ”, trông Lavender rất vui vẻ “Dĩ nhiên là mình đưa, mà thằng bé hỏi “Cái này là tiền cổ hả chị?”. Mình đành trả lời đại : tiền từ hồi vua … Arthur đấy em”

Và hai cô gái đều cười. Họ ngồi nói chuyện thêm một lúc nữa, trước khi Lavender nhìn lại bộ đồ ngủ trên người Hermione và mái tóc chưa chải của cô. Lavender gần như hét lên “Trông cậu kinh quá, đi thay đồ đi. Mình muốn cậu dẫn mình đi thăm Luân Đôn của Muggle trong năm phút nữa, nhanh!!”. Hermione phải gật đầu. Cô cười phì và bước vào phòng tắm. Trong lúc đó thì Lavender thăm thú mọi ngõ ngách trong căn nhà nhỏ của Hermione.

Lúc Hermione bước ra với cái quần Jean và một cái áo thun cổ thuyền màu tím, cùng với mái tóc búi cao, Lavender giơ ngón tay cái ra “Tuyệt”. Rồi hai cô gái bước ra khỏi nhà. Hermione không quên nhìn xuống góc thềm. Vẫn chẳng có gì ở đó. Cô khựng lại, thất vọng một chút. Lavender réo tên cô ở phía trước. Hermione phải bước nhanh hơn theo sau.

Nhưng cô bỗng chững lại, có cái gì đó lục đục trong nhà, nghe như là từ hướng của lò sưởi. Nhưng Lavender đã kéo tay cô đi mất.

“Hoa cúc trong nhà cậu là ai tặng vậy? Bộ người đó có lỗi với cậu hay sao mà phải gởi thiệp xin lỗi?” – Lavender hỏi khi họ đã ra đến đầu hẻm. Nền đá lát đã xuất hiện những chỗ loang khô ráo. Khi ánh sáng của Luân Đôn không mưa và nắng đẹp đập vào mắt, Hermione khẽ rướn người, hít thở sâu bầu không khí nhẹ lâng, để xua đi những băn khoăn trong lòng. Cô quay nhìn lại con hẻm, nơi dòng sông nắng bên trên và bên dưới đang uốn lượn song song nhau, cười thật nhẹ.

“Một người bạn cũ”

Hai cô gái kéo nhau đi lòng vòng thành phố. Họ trầm trồ trước tháp Bing Bang, rồi lại đến viện bảo tàng, nơi mà đang có một cuộc trưng bày các cổ vật Ai Cập. Lavender đã khen một chiếc vòng cổ của một bà hoàng hậu, và cô thực sự lưu luyến nó đến mức Hermione phải kéo tay cô bạn mình ra đi, kẻo không cây đũa phép của Laender sẽ làm điều gì đó không hay. Trời đã trưa và nắng tràn những con đường. Hermione và Lavender băng qua những con phố chật ních xe cộ lại qua, bóp kèn inh ỏi và đèn giao thông chớp tắt liên hồi. Thấy cô bạn mình có vẻ choáng ngợp trước sự ồn ào của thế giới không phép thuật, Hermione chỉ còn biết mỉm cười và cố gắng giải thích hết những thắc mắc của Lavender. Bầu trời tự dưng thưa mây, để lộ ra những khoảng xanh thẳm bên trên những toà nhà cao tầng. Dòng sông Thames lấp lánh, phơi mình ra trong nắng hiếm hoi. Hai cô gái trẻ ăn trưa trong một quán trà nhỏ, đi xem một bộ phim của Muggle về tình yêu và hôn nhân gia đình. Lúc hai nhân vật gặp lại nhau sau ba năm chia cách, Lavender thậm chí còn khóc nhiều hơn cả người vợ. Cô bảo “Một cuộc tình đẹp quá. Chẳng bù với mình…”

Hermione vỗ vai cô bạn, thầm nghĩ ‘Ngoài đời thì thế nào như phim được’. Chẳng hiểu sao bộ phim lại làm hai cô gái buồn đến thế. Họ đi song song với nhau giữa phố đông, chẳng ai nói gì, như giữ lấy chút riêng tư. Hermione khẽ liếc nhìn cô bạn, dưới nắng nhạt màu, trông Lavender như muốn khóc, khóe mi cô đỏ cả lên. Hermione thấy nhói trong lòng. Ron, cậu ấy đã làm gì vậy?

“Đi thôi” – Hermione nắm lấy cổ tay Lavender. Cô không muốn bạn mình trông sầu muộn thế kia. Chắc hản đã có chuyện gì đó trong chuyến đi đến Paris. Lavender lại quẹt tay ngang mũi, cười và bước theo. Nắng len vào những sải chân bước của họ, từ từ nhạt màu dần. Một cơn gió thốc qua, ớn lạnh. Hermione rùng mình, cô nhìn lên trời, những khoảng xanh đã dần bị lấp liếm.

Như dự báo thời tiết đã nói : nắng yếu và rải rác. Mưa dầm vẫn sẽ còn kéo dài. Có thể vì mưa nhiều quá nên người tặng hoa không đến đặt hoa trước cửa nhà cô chăng?

Hermione không biết…
~

 

Thềm nhà có hoa
by yue

5

Hai cô gái về đến nhà Hermione khi trời đã nhập nhoạng tối và phố đã bắt đầu lên đèn. Trời chuyển mây chuyển gió nhưng chưa mưa, khiến Hermione thấy rờn rợn người theo những cơn gió trượt dài ven những bờ tường. Suốt từ chiều đến giờ Hermione đã để ý, Lavender có điều gì đó không ổn. Và điều này khiến bóng đêm đến một cách bối rối, như lòng Hermione vậy.

Khi hai người họ bước vào trong ngôi nhà ấm cúng của Hermione, cô gái tóc nâu nhìn trở lại ra ngoài đầu hẻm, chỉ thấy thấp thoáng ánh đèn đường và những chiếc xe hơi vẫn không ngớt lại qua. Sự tách biệt, đôi khi khiến ta dễ chịu, đôi khi khiến ta nao lòng.

Gió đã nổi lên thành từng cơn thốc mạnh, rít ngang cửa sổ.

Hai cô gái cùng nhau ăn tối, và ngồi tâm sự bên lò sưởi bập bùng. Sự ấm áp khiến Lavender trầm dịu đi, cô ôm chặt một cái gối ngang bụng, cúi đầu. Còn Hermione thì tay chống cằm, tay kia khuấy đũa phép để lấy ra một bình trà sữa từ không khí. Sự ấm áp từ những ngọn đèn và ánh lửa bao lấy hai cô gái trẻ, và Hermione mở lời trước:

“Có chuyện gì ở Paris vậy?”
Lavender không ngước nhìn lên, phụng phịu “Có kẻ bị ngốc”
“Ai?”
“Mình mua một chiếc áo dạ hội. Hắn bảo mình đừng mặc”, Lavender khụt khịt mũi “Và hắn nói mình xấu xí khi mặc cái áo ấy. Cái váy màu xanh của hoa nhạn lai hồng”
“Ron?”

Lavender không trả lời, vùi mặt vào gối. Ngoài kia trời nổi gió ào ào. Một con cú rúc trên mái nhà nghe thê lương không kể xiết.

Hermione hớp một ngụm trà, tự dưng thấy nhói trong lòng. Đó chẳng phải là màu của chiếc váy cô từng mặc năm năm trước sao? Màu xanh lam pha chút tím hồng từng khiến Hermione trở nên lộng lẫy tuyệt trần. Ron đã từng nói rằng chỉ có cô mặc chiếc váy ấy là đẹp nhất trên đời.

Ron bảo Lavender xấu xí chỉ vì cô ấy mặc đúng màu của chiếc váy của Vũ hội năm thứ tư sao?

“Thế mà mình tưởng hắn sẽ chấp nhận mình. Cậu tin không Hermione… bọn mình suýt nữa đã hôn nhau đấy”, tiếng Lavender trở nên đục hẳn đi. Giờ thì Hermione thấy buốt lòng. Cô vẫn nghĩ mình đã gây ra đau đớn cho Ron và Lavender, nhưng cô không ngờ rằng cô có thể làm tổn thương người bạn gái đang ở trước mặt mình nhiều đến thế. Ron vẫn chưa quên được cô sao? Đã nửa năm rồi mà…

“Mình thích Ron”, Lavender ngước đầu lên, dụi mắt, nói thật chắc chắn, cô quay sang Hermione “Cũng giống như cậu thích Harry vậy đó!”

Hermione giật mình, suýt nữa thì cô sặc ra ngụm trà trong miệng, ngay lập tức, cô trở nên bối rối “H… hả?”

Lavender nhìn thẳng vào Hermione, “Đừng nói với mình là không phải. Nếu không vì Harry, chắc chắn cậu sẽ không chia tay Ron. Hắn thương cậu lắm, thương nhất trên đời!”

Hermione đâm hoang mang, cô quay mặt nhìn vào ánh lửa bập bùng trong lò “Không … không phải mà”
“Xạo!”, Lavender nhìn chằm chằm vào Hermione.
“Đã nói là không mà!”
“Xạo!”
“Thật tình thì…”, Hermione mím môi, lúng túng.

Lavender nhìn Hermione một lúc rồi quyết định buông tha cô bạn. Hermione tưởng cô không biết gì sao? Đã nhiều tháng nay cô ở cạnh Ron, hết lòng an ủi cậu ta, nhưng lúc nào cũng chỉ chứng kiến sự dằn vặt cáu kỉnh của Ron. Có nhiều lúc cậu ta lại lôi những tấm hình cũ chụp chung ba người Harry, Hermione và Ron ra ngắm nghía, sau đó lại lầm bầm những “Harry” “Mione”, “Khỉ thật”, “Khốn kiếp”, rồi mặt mũi lại đỏ ké cả lên.

Như thế là chưa đủ để biết hay sao?

“Được rồi… mình biết vậy là đủ rồi”, Lavender hờn dỗi quay đi, cô cầm cốc trà uống cạn. Lúc này Hermione mới dám ngoái đầu lại nhìn cô bạn. Cô nói “Xin lỗi”
“Không sao mà!”
“Mình có lỗi với các bạn nhiều quá!”, Hermione thấy nước mắt đang tràn trong khoé mắt. Lavender đến ngồi gần cô, quàng tay qua vai bạn mình, siết chặt, nói nhỏ “Không sao thật mà…”

Và Hermione khóc, tiếng kềm nén khẽ khàng lay động.

Ngoài kia, trời bắt đầu mưa. Giữa tiếng rào rào vây bủa lấy căn nhà, và không khí đang dần trở nên lạnh lẽo, Lavender thì thầm “Nói cho mình nghe đi, chuyện đó là như thế nào?”

Hermione ngừng khóc, tựa đầu vào tay, im lặng.

“Là lúc hai người bị lạc trong một khu rừng phải không?”

Hermione khụt khịt mũi. Đó là chuyện đã lâu lắm rồi. Ngày đó cuộc chiến đang hồi khốc liệt. Voldermort bành trướng thế lực, tổng tấn công vào Hogwarts và Bộ Pháp Thuật. Hogwarts bị bao vây, rất nhiều học sinh đã chết. Các nhóm học sinh còn lại được lệnh chia nhau ra mà trốn. Hermione và Harry lạc mất Ron và những người khác. Họ độn thổ trong lúc bấn loạn, và nhận ra mình đang ở trong rừng cấm. Khu rừng bị giăng lưới pháp thuật, không thể độn thổ. Vài ngày sau, họ ra khỏi đó sau khi chiến đấu đến mệt lử đến gần như kiệt sức với bọn sói hoang, yêu tinh cây, bọn thây ma của Voldermort và những người sói đang điên loạn. Họ đã ở bên cạnh nhau, cùng chiến đấu, cùng ăn những loại hoa củ dại, gục trên vai nhau mà ngủ, cùng hy vọng được cứu viện, đã có lúc tưởng như tuyệt vọng, nhưng rồi cả hai, vào một ngày nọ, trong ánh nắng chiếu xuyên qua tán lá dày, đều nhận ra đối phương còn sống và trông rạng rỡ hơn bao giờ hết.

Lavender lắng nghe lời Hermione nói. Ký ức như vẫn còn đâu đây, giữa bóng tối và ánh sáng, có hai người đã đi bên nhau hàng giờ. Và khi họ vượt qua khỏi khó khăn, thì người này mới chợt nhận ra nụ cười của người kia thật sự rất đẹp và rất quí giá. Lavender có thể hình dung ra sự tăm tối lúc đó. Giữa một khu rừng hoang vắng và kẻ thù luôn rình rập sục sạo, chỉ có hai phù thuỷ trẻ thương tích đầy mình. Những ngày khó khăn. Có đôi khi người ta nhận ra nhau chỉ khi bị đẩy vào hoàn cảnh cùng cực nhất.

“Harry có nói thích cậu không ‘Mione?”, Lavender thì thầm. Tiếng của cô mong manh, như tiếng mưa rỉ rả bên ngoài. Hermione nghiêng đầu qua một bên, “Không, chúng mình chẳng nói với nhau gì cả”
“Vậy à?”
“Ừm … Harry có nói ‘Có vẻ như mình đang phạm sai lầm, Hermione’. Lúc đó mắt cậu ấy nhìn mình. Đó là lần đầu tiên mình nhìn kỹ đôi mắt màu xanh táo của cậu ấy. Mình trả lời : ‘Có lẽ hai chúng ta đều đang sai lầm’”
“Cậu nhìn cậu ấy à?”
“Một cái nhìn mà mình mãi mãi không bao giờ quên…”, Hermione thì thầm, cô hồi tưởng lại những gì đã xảy ra bên đống lửa đêm đó, khi cả hai đều bị thương tơi tả, nhìn vào thật sâu trong mắt nhau, và thấy mình đang run rẩy, không phải vì vết thương, mà là vì ánh mắt của người đối diện. Mắt Harry màu xanh của ngọc lục bảo, còn mắt Hermione trong ngời màu hổ phách.

Đêm đó họ không cần bất cứ cử chỉ nào khác để nói lên những điều mình đang nghĩ.

“Hai cậu cứ thế mà chia tay nhau?”
“Ừ…”
“Và cậu lạnh nhạt với Ron?”, Lavender khẽ nấc. Hermione thấy lòng phiền muộn, “Mình cảm thấy có lỗi với cậu ấy, mình thấy cắn rứt trong lòng.”

Rồi cô im lặng, lắng nghe tiếng những hạt nước li ti rơi trên mài nhà, mặt đường, bao phủ khắp không gian, trầm êm như tiếng ai đó ngâm nga những giai điệu buồn. Một lúc sau, cô nói “Mình xin lỗi”

Lavender đã thấy mi mắt mình nặng dần, cơn mơ ngủ đang kéo đến, cô nói nhỏ “Đã bảo là … không sao mà”, rồi buông Hermione ra, vùi mặt vào gối, “Mình ngủ ở đây được không?”

“Giường đủ rộng mà, cứ lên trên ấy trước đi”, Hermione quẹt tay ngang mũi, cười nhẹ. Lavender đứng dậy, trông cô như đã ngủ một nửa. Mi mắt cô díu lại, miệng thì ngáp dài. “Vậy thì mình không ngại đâu”. Và cô bước chậm, liêu xiêu lên gác. Khi lên đến bậc thang thứ nhất, cô ngoái đầu lại, cười:

“Nếu cậu không chia tay Ron, mình cũng đã chẳng nhận ra mình thương anh ấy như thế. Đừng buồn nữa mà”

Hermione khẽ ngạc nhiên, gật đầu, cười lại “Ừm, ngủ ngon”. Mưa vẫn cứ đều đặn rơi.

Rồi không gian tịch mịch hẳn, chỉ còn tiếng mưa rỉ rả. Tự dưng Hermione cảm thấy có một sự cô độc đang lớn dần trong lòng mình. Cô kéo cái gối lại gần, nằm ngả ra ghế salon, đặt cái gối trên bụng, thấy ánh mửa hấp háy trong mắt mình dần trở nên rung rung. Cô xoay người nằm nghiêng, một giọt nước lăn ra.

Một lúc sau, giấc ngủ ma mị chiếm lấy cô. Lần này lại là một giấc mơ khác. Hermione thấy có một người đang ngồi cạnh mình trên đồi vắng. Mặt trời đỏ cam đang hạ dần mé tây. Gió liêu xiêu đồi cỏ hoang vắng.

“Sao cậu lại đi? Mọi thứ chẳng phải ổn rồi sao? Chúng ta đã thắng”
Người đó nhìn lại cô bằng ánh mắt xanh thẳm “Tự nhiên mình muốn đi”, rồi nằm ngã ra sau, cỏ cao và dày che lấp cả thân người. “Mình thấy sợ hãi”
“Vì điều gì?”, cô cũng nằm lên cỏ, gác tay lên trán.
“Sự ồn ào,sự dòm ngó, sự tọc mạch… Mình muốn được yên tĩnh sau mọi thứ. Họ sẽ không buông tha mình đâu. Mình thấy chán”

Cô ngước mắt nhìn lên trời, thấy không gian sâu chót vót, và thấy mình bỗng chốc chơi vơi.
“Vì điều gì nữa?”

Mất một lúc, người con trai trả lời, nhẹ và trầm như gió thoảng qua đồi cỏ.
“Sự tổn thương”
“Cho ai?”
“Ron… Ginny … cả cậu và mình nữa”

“Khi nào cậu về?”
“Không biết”

Và rồi cơn gió mạnh thổi qua, bốc đi tất cả mọi thứ. Cô nhìn sang bên cạnh. Chỉ có cỏ và cỏ, không ai cả. Cô ngồi dậy, gào về phía chân trời chuyển xám

“HARRY!!!”

Nhưng chỉ mình cô nhỏ bé giữa cơn giông đang kéo đến. Cô thấy mình như đang rơi… rơi … rơi …

“A”
Hermione giật mình tỉnh giấc!

Đã quá nửa khuya, và trời vẫn mưa. Cô đưa tay quẹt ngang trán, một ít mồ hôi lạnh đã rịn ra. Hermione thấy cổ họng mình đăng đắng.

Chợt có tiếng lục đục từ trong lò sưởi, Hermione quay ngoắt nhìn lại “Ai đó?”

Ánh lửa đang vàng rực bỗng trở nên lặng lờ đi, chuyển dần sang màu lam, và một cái đầu từ trong đó hiện ra. Hermione thảng thốt :

“Ron?”

—-TBC—-

Đăng 1 phản hồi