Thềm nhà có hoa 6 – 7 – 8

Thềm nhà có hoa
by yue

6

Hermione ngồi dậy, bối rối khi nhìn thấy gương mặt Ron đang ở trong lò sưởi. Ánh lửa chuyển xanh nhờ bột floo cũng không thể làm đổi màu mái tóc màu đỏ của cậu ta. Mặt Ron hình như cũng đỏ, những nốt tàng nhan hiện rõ ràng hai bên má. Cậu ta đang có việc gì đó rất khó xử, ấp úng :

“Ơ… chào, mình nghe nói Lavender đang ở đây… Nhưng ban ngày mình nhìn qua lò sưởi mà không thấy ai cả…”
Hermione chớp chớp mắt, nhớ lại tiếng động từ lò sưởi vào ban sáng. Hoá ra là Ron?
“Cậu đã kiểm tra nhà mình?”
Ron không dám nhìn thẳng vào mặt cô, “Cứ vài tiếng một lần…”
Cô bỗng im bặt, mím môi, quay đi. Ron cũng im lặng, một lúc lâu sau, cậu ta mới tiếp tục :
“Cô ấy … sao rồi?”

Hermione nghe tiếng Ron lí nhí, ra vẻ có lỗi lắm. Cử chỉ này chỉ khiến Hermione thêm tổn thương, cô biết chính mình là nguyên nhân gây ra tất cả mọi rắc rối.
“Mình làm khổ hai bạn nhiều quá…”
Ron khẽ nhướn mày, rồi cậu ta hạ thấp mi mắt, nói nhỏ “Đừng nhắc đến nữa”
Hermione không nói gì. Đêm nay mưa nghe buồn quá. Thoảng đâu đó có những con côn trùng kêu miên man. Ánh lửa xanh trong lò sưởi nhấp nháy.

“Mình không biết phải làm gì cả, Ron. Mình chưa bao giờ nghĩ rằng mọi thứ có thể xảy đến như thế này.” – Hermione chống cằm, tiếng nói có chút nghẹn lại.

“Đừng nói nữa mà!” – Có tiếng khụt khịt trong lò sưởi. Hermione quay lại nhìn, hai gò má Ron và mũi cậu ta đang ửng đỏ lên.

“Lavender đã buồn biết bao nhiêu vì mình và cậu!”, Hermione thở mạnh, tiếng ra nghe như nấc. Cô đỏ hoe mắt, nói “Tại sao chứ Ron? Chẳng phải mình đã nói đừng nghĩ gì đến mình nữa sao? Chẳng phải mình đã nói là chúng ta không thể nào sao? Mình không còn thích cậu nữa, KHÔNG còn nữa. Tại sao chuyện của mình và cậu lại khiến Lavender cứ như là sắp khóc đến nơi vậy? Sao cậu cứ cố chấp như vậy?”

Ron quay mặt đi, cậu ta quẹt tay ngang mũi. Hermione nhìn ánh lửa trong lò sưởi, ấm ức. Ron nhìn cô đau đáu, cứ như là cái nhìn lúc Hermione nói “Ron, chúng ta chia tay đi” vào giữa mùa xuân.

Một lúc sau, cậu ta lên tiếng “Mọi việc quả là không dễ dàng, khi mình thấy Lavender mặc chiếc áo rất giống với màu áo của cậu, mình đã gắt lên với cô ấy. Thực sự là … giống cậu lắm, Hermione. Tự nhiên mình …”
“Đó là một điều tệ hại! Cậu không nên như thế!” – Hermione gắt gỏng đáp lời.
“Nhưng mà … nghe này, mình chỉ muốn nói rằng…”- Ron lúng búng.
“Cậu đi đi, mình không muốn thấy cậu nữa” – Hermione đứng lên, dợm bước chân lên gác. Có lẽ Lavender đã ngủ say. Ron gọi với theo “Khoan. Hermione, mình đến là vì…”, nhưng chưa kịp hết lời thì Hermione đã quay lại, gần như hét lên :

“Cậu thôi đi! Như thế chưa đủ hay sao?”, rồi cô nít bặt. Mưa gõ nhịp đều đều và tiếng côn trùng kêu buồn thảm thương.

Ron cúi mặt, lí nhí “Mình chỉ là … Không phải vậy mà! Chỉ là vì có chút…”

Hermione nhìn Ron, đau đáu vào người con trai tóc đỏ hoe, “Mình không muốn cô ấy buồn thêm nữa, mình cũng không muốn cậu buồn thêm nữa! Cô ấy thương cậu lắm, Ron! Thương nhiều lắm!”

Ron ngẩng mặt lên, mắt mở tròn, rồi lại cúi xuống. Không gian như khẽ run rẩy trong ánh lửa xanh biếc, như nhịp mưa lào rạo trên mái nhà. Hermione quay người, đặt chân lên một bậc cầu thang. Tiếng Ron gọi với theo :

“Khoan! Có thật là … cô ấy đang ở nhà cậu?”

Hermione nhìn Ron thêm một lần nữa, giờ thì có cái gì đó không rõ hình dạng, mơ hồ và xa xăm trong mắt cậu ấy. Có vẻ như Ron muốn bước ra khỏi lò sưởi, vào nhà Hermione, chạy thẳng lên phòng ngủ để kiểm chứng xem Lavender có mặt ở đấy hay không. Hermione không để cho cậu ta làm điều đó, cô nhẹ gật đầu, và đi thẳng lên gác.

Có tiếng bập bùng trong lò sưởi. Ánh lửa dừng ở màu xanh lam thêm một lúc lâu nữa, trước khi trả lại màu cam vàng, rồi dần dần lụi tắt.

Lúc Hermione lên đến phòng ngủ, cô thấy Lavender mắt nhắm nghiền, nhưng trước đó thì cô ấy xoay người, trùm chăn khuất mặt. Lòng Hermione nhói lên thêm lần nữa : Lavender đã nghe toàn bộ câu chuyện.

Hermione thấy cơn buồn ngủ mệt mỏi đang kéo đến. Nhìn qua chỗ Lavender, cô thấy người bạn của mình đang cố tỏ ra im lìm. Đêm mưa vẫn chưa chấm dứt.

Cô thức dậy khi trời chủ nhật u ám, ánh sáng mờ nhạt rọi qua khung cửa sổ nhoè nước. Và điều đầu tiên cô nhận thức được là Lavender đã thức dậy, phía bên kia giường trống trơn.

Hermione ngồi dậy, thấy không khí ảm đạm vẫn còn đó, cả sự dễ chịu và đơn lẻ trộn chung vào một thứ không khí. Mùa mưa mà, mùa của những bâng khuâng, suy tư và hoài niệm giữa tiết trời u ám. Hermione thấy đầu mình nhưng nhức. Cô bước xuống tầng trệt, thấy Lavender đang điềm nhiên ngồi uống trà ở ghế salon. Cô bước vào nhà tắm, dùng nước làm tỉnh táo đầu óc. Nước sáng nay lạnh ngắt, khiến Hermione rùng mình, nhưng lại thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Lúc cô bước ra khỏi nhà tắm, thì tiếng Lavender vang lên “Mình sẽ đi sớm nay, ‘Mione à!”

Hermione ngạc nhiên, “Nhanh thế sao? Mình cứ nghĩ cậu sẽ ở chơi lâu…”

Lavender nghiêng đầu, mỉm cười. Hermione nhận thấy cô đã cột tóc đuôi ngựa cao thật gọn gàng, mặc một chiếc quần jean và áo thun dài tay. Cái giỏ xách của cô căng phồng do đồ đạc, đang đặt kề chân bàn. Lavender đúng là sắp đi thật.

“Mình vừa có một quyết định cực kỳ quan trọng. Có thể nói là quan trọng nhất trên đời”, Lavender tặc lưỡi, nhíu mày, nheo nheo mắt và mỉm môi cười.

Hermione ngồi xuống đối diện cô bạn, thắc mắc. Lavender lúc này trông thật tự tin, lạc quan và tràn đầy sức sống. Tại sao vậy nhỉ?

“Mình không tin mình không đủ lì lợm để trị một kẻ lì lợm khác”, cô gật gù. Hermione mở tròn mắt “Vậy là…?”

Lavender cười tươi như hoa nở, mặt cô bừng sáng lên, “Mình không nghĩ mình không làm gì được Ron”. Và cô thu nắm tay lại, gật đầu quyết tâm “Mình sẽ lẽo đẽo theo hắn cho đến khi hắn chịu mình mới thôi”
“Vậy là cậu …”, Hermione nghe lòng mình tự dưng rung lên.
“Có đấu tranh mới có hạnh phúc, đúng không?”, Lavender nhíu mày, tinh nghịch. Trông cô như một cánh hoa nở sau cơn mưa, xinh đẹp giữa khung cảnh ủ rũ, khiến mọi vật cũng bừng lên theo.

Rồi cô gái trẻ đứng dậy. Hermione theo tiễn đến tận cửa. Lúc Hermione vẫy tay chào tạm biệt cô bạn đang sải những bước đầy tự tin trên con đường ướt mưa nhưng tươi mới lạ lùng, cô thấy mình ngưỡng mộ Lavender không sao tả nổi. Cô gái này đã trưởng thành lên, và trông đẹp hơn ngày xưa rất nhiều. Bỗng nhiên, cô hét theo:

“Chúc may mắn!!!!”

Nơi đầu hẻm, Lavender quay lại, giơ một bàn tay lên vẫy chào, rồi sải những bước thật dứt khoát trên nền đá lát vẫn còn đọng loang loáng mấy vũng nước mưa. Hermione đứng yên ngay cửa, thấy xúc động khôn tả. Tim cô đập nhanh hơn. Yêu thương ai đó có thể làm người ta trở nên xinh đẹp và mạnh mẽ đến thế sao?

Bụp!

Có tiếng động lạ, kéo theo những chuỗi âm thanh của tiếng cửa sổ cũ bị đẩy ra ken két. Tiếng một bà lão hơi cáu gắt “Hermione, mới sáng sớm mà cháu làm gì ồn ào thế hả?”. Cô ngạc nhiên quay lại “Không có gì đâu ạ, bà An…n…”

Rồi cô tròn xoe mắt, đứng trước nhà cô lúc này còn có thêm một người nữa. Ron Weasly. Cậu ta thở phì phò, như vừa trải qua một hành trình đầy gian khó. Mặt mũi cậu ấy đỏ ké.

“Có chuyện gì mà hét lên thế?”, một bà lão ló đầu ra khỏi cửa sổ, nhìn thấy Ron, bà ấy hỏi “Này, cậu là ai?”

Nhưng Ron cứ đứng đó, lóng ngóng và cố rướn người nhìn vào trong nhà Hermione. Cô bối rối, nói khẽ “Bạn cháu ạ, chúng cháu xong ngay đây…”

“Hermione, Lavender đâu?” – Ron vội vã hỏi, chữ nghĩa líu ríu cả lại.
“Để làm gì?”, Hermione hỏi, lòng đầy thắc mắc. Ron đến đây tìm Lavender để làm gì?
“Mình có thể vào nhà được không?”, mắt Ron chuyển khẩn khoản. Tay chân cậu ta lóng ngóng. Hermione càng lúc càng không hiểu nổi những gì cậu đang làm. Cô nói “Mình nghĩ là không, vì …”

Nhưng Hermione chưa kịp nói hết câu “vì Lavender đã đi rồi”, thì Ron hộc tốc bước gần thêm một bước nữa, nói lớn:

“Lavender!! Nghe này! Mình xin lỗi. Mình quá cố chấp. Mình là một thằng ngu. Cậu đã ở bên mình trong mấy tháng trời qua, thế mà mình lại… Cậu tha thứ cho mình được không? Được rồi, mình thừa nhận mình đã từng rất thương Hermione. Nhưng giờ thì mình hiểu chuyện đó đã qua rồi. Lavender cậu ra đây được không? Mình có chuyện muốn nói với cậu!!”

“Cậu … Ron? Làm gì vậy?”, Hermione tròn xoe mắt, ý Ron là …

Ron gồng hết sức, lần này thì cậu ta hét :
“Mình muốn cậu cho mình thêm một cơ hội nữa, được không? Một lần nữa thôi Lavender! Ý mình là cậu cho mình xin lỗi và cậu đừng buồn vì chuyện đó, được không?”

Và như cảm thấy chưa đủ đô, cậu ta bồi thêm, lần này là dùng hết công suất trong phổi “Cậu mặc cái váy đó không tệ đâu!!”

Và Hermione bỗng dưng hiểu ra. Cô như không tin vào những gì mình đang nhìn thấy: Ron cúi đầu, thất thểu, và tỏ ra vô cùng thất vọng khi chẳng có ai trả lời cậu ta. Bà lão Ann lại ló đầu ra cửa sổ, gắt lên “Mấy đứa làm cái gì mà inh ỏi thế, hả?”

Hermione vội quay sang “Cháu xin lỗi ạ, chỉ là … cho chúng cháu một phút nữa thôi…”, rồi cô quay sang Ron “Có thật ý cậu là chúng ta đã không còn vấn vương gì nữa?”
Ron gật đầu.
“Cậu sẽ không khiến mình buồn vì cách hành xử cố chấp của cậu nữa?”
Ron gật.
“Và có thật là cậu muốn có một cơ hội mới với Lavender? Để xin lỗi cô ấy và …?”, và Hermione không kềm được, tiếng cười đã bung ra nơi đầu môi. Ron lại gật khẽ.

“Vậy thì đi đi!”
“Hả?”, Ron bàng hoàng ngước lên “Lavender, cậu ấy …”
“Cô ấy đi rồi. Cậu cũng đi luôn đi!”, Hermione cười đáp. Ron trông thất vọng thấy rõ. Hermione thấy mình đang cười khúc khích.
“Cậu …”
“Cô ấy đằng kia”, Hermione chỉ tay về phía đầu hẻm, bóng Lavender hình như chỉ vừa mới khuất dạng sau ngã rẽ. Ron hết nhìn ra đầu hẻm lại nhìn vào nhà Hermione, lúng túng và không nói thành lời.

“Đuổi theo cô ấy đi Ron, xin lỗi và nói rằng cô ấy thật xinh đẹp dù cho có mặc bất cứ bộ váy áo nào”, Hermione nghiêng đầu, nhẹ nhàng đáp trả. Mắt Ron mở to, con ngươi giãn ra, miệng bỗng há hốc, và không chần chừ thêm một giây nào nữa, Ron hấp tấp lao đi.

Tiếng chân của cậu trên nền đá lát âm âm trong cả con hẻm. Theo bước chân ấy, sớm nay trời thoáng đãng hẳn. Dù chưa có nắng nhưng sự ảm đạm cũng đã biến đâu mất. Hy vọng lại kéo về theo tiếng Ron gọi í ới tên Lavender. Bóng cậu ta loang loáng trên những vũng nước đọng trải loang trên phố. Hermione nhìn theo cho đến khi Ron khuất sau khúc quanh, trong đầu đã mường tượng nơi một con đường nào đó, họ sẽ gặp nhau giữa phố đông. Có đôi khi phải đuổi bắt mới có thể tìm thấy.

Hermione thấy mình đang cười thật rạng rỡ. Lòng cô nhẹ tênh và tràn ngập sự thoải mái chưa từng có.

Khi yêu thương ai đó, người ta sẽ mạnh mẽ và chín chắn hơn rất nhiều.

Hermione nghĩ hôm nay là ngày đẹp nhất kể từ khi cô chuyển đến đây sống. Cô xứng đáng tự thưởng cho mình một ngày nghỉ ngơi thoải mái ở nhà sau tất cả mọi chuyện. Cô dợm bước trở lại vào trong.

Ánh mắt ngó nghiêng xuống góc thềm. Mắt Hermione đứng sững lại. Một tiếng “a” trong thanh quản.

Một bó hoa huệ tây màu trắng cành lá xanh mướt đặt nơi thềm nhà cô.

Hermione tròn xoe mắt, hôm nay hết bất ngờ này đến bất ngờ khác dồn dập kéo đến. Thềm nhà lại có hoa. Và một tấm thiệp, nét chữ nửa quen nửa lạ : Cám ơn đã đợi chờ.

 

~

 

Thềm nhà có hoa
by yue

7

Hermione nhận được yêu cầu đến sở làm vào buổi xế chiều qua một mẩu giấy quăng ra từ lò sưởi. Trời im ắng, nhưng dự báo thời tiết lại nói rằng đêm nay hoặc ngày mai sẽ có cơn giông rất mạnh. Lúc Hermione ngắm những cành hoa huệ tây đang yên vị trong một chiếc bình thuỷ tinh, thì trời bỗng dưng trở nên xám ngoét bên ngoài khung cửa sổ mờ đục. Có một sự im lặng đến ngột ngạt trong không khí, mà Hermione biết phần nào do những bông hoa huệ tây mang lại. Giờ thì chúng đang im lặng với cô, thay thế những cành cúc mà cô hoá thành một loại bột mịn màu tím cho vào một cái lọ thuỷ tinh. Phía trên cái cuống hoa còn nguyên bẹ lá xanh sẫm là những bông hoa to, cánh dày trắng muốt, điểm xuyết nhuỵ vàng ươm và toả hương ngan ngát.

Hermione hít thật sâu không khí có mùi ẩm ướt của mưa và thoảng mùi hoa vào sâu trong phổi, thấy tim đập những nhịp bất bình thường. Đầu óc cô lảng vảng những câu hỏi “Ai đã đặt hoa bên thềm nhà?” “Tại sao?”…

Đã hai giờ năm mươi, Kim Flecher bảo cô phải có mặt ở toà soạn lúc ba giờ. Hermione chẳng muốn đi chút nào cả. Cô không có tâm trạng. Cô mải mê nhìn mấy thiệp nhỏ, cố lần từng nét cong của đường chữ mà xem xét. Nhưng thực tình là cô không thể nhớ ra đó là của ai.

Hermione bỗng nảy ra một ý. Cô vội vàng mở toang các hộc tủ, lôi chồng thư từ xưa cũ của mình ra kiểm chứng. Cô đã nhận được rất nhiều thư, có những lá còn lưu lại từ hồi học ở Hogwarts. Hermione lật giở từng mảnh giấy da một, dò nét chữ. Neville? Không, chữ cậu ấy xộc xệch hơn. Ginny? Không, chữ con bé nhỏ lắm. Krum? Anh ấy viết rất đậm nét, không đầu đặn được như hai tấm thiệp này.

Có tiếng lục đục trong lò sưởi. Hermione tay vẫn cầm những lá thư cũ, không quay lại. Gần như ngay lập tức có tiếng người hét lên từ phía sau lưng.

“HERMIONE GRANGER!!! Em làm cái quái gì vậy hả?”

Hermione giật mình, quay phắt người lại, gương mặt giận dữ của Kim Fletcher hiện rành rành trong lò sưởi lửa xanh biếc. Hermione mím môi, nhíu mày “Chị…”

“Em có biết bây giờ là mấy giờ rồi không?” – Kim giận dữ, mắt quắc lên. “Có một vụ người cá nổi loạn diễn ra ở Bắc Ailen. Hàng chục nàng nhân ngư đã làm chao đảo và suýt đắm một con tàu. Em và Timmy phải đến đó ngay!!”

Hermione nhìn lại chồng thư trong tay. Cô vẫn chưa tìm được một manh mối nào cho việc tìm ra chủ nhân của tấm thiệp. Thực tình là cô rất muốn ngồi ngay tại đó mà tiếp tục, nhưng tiếng hét của Kim đã vọng khắp nhà.

“Tôi trừ lương cô bây giờ! Cô đi ngay cho tôi!”

Hermione vội vã đứng dậy. Kim biến mất. Ánh lửa xanh lại bừng lên một lần nữa, và sau một hai giây, anh chàng phóng viên với cái máy chụp hình treo lủng lẳng trên cổ bước ra, phủi phủi quần áo. Chẳng hiểu sao Hermione thấy mình mất hết tinh thần làm việc. Nhưng cô chỉ thở dài và không nói gì thêm. Hermione với tay lấy áo khoác và túi xách. Timmy thì làm ra vẻ hớn hở lắm. Cậu ta cười toe toét :

“Đi nào quí cô. Chuyến đi sẽ dài đấy”

Nhưng Hermione chẳng buồn lườm cậu ta lấy một cái, khiến Timmy đang tươi hơn hớn bỗng xìu mặt xuống. Không gian trở nên tối sầm, Hermione nhìn ra bên ngoài cửa kính, nghĩ rằng trời sắp có giông. Cô bỗng thấy mệt mỏi lạ thường, nhưng vẫn nói, “Đi thôi”

Và một giây sau, “bụp” một tiếng, họ biến mất.

Lúc Hermione thấy cảm giác thôn thốn bị ép nơi bụng và hai tai đã qua, thì da mặt cô lại phải chào đón một cơn gió rét buốt cắt vào. Hermione mở mắt, trước mặt chỉ độc một màu xám. Rồi đến tiếng sóng biển thét gào và tiếng gió rít gê rợn khiến cô bừng tỉnh. Hermione thở mạnh, thấy mũi mình sắp tê cóng vì lạnh. Nhiệt độ không khí xuống thấp, và lúc cô nhìn lên trời thì tầng mây đen lùi lũi báo hiệu trời sắp có một cơn dông. Một dải bở biển trải dài và vắng vẻ trải ra trước mắt cô. Tất cả đều xám ngoét, rung lên từng hồi trong gió giật.

“Đây này Hermione!”, tiếng Timmy gọi bên cạnh khiến Hermione không còn tâm trí nào để suy nghĩ nữa, cô vội vã bước theo. Cách chỗ họ khoảng vài mét, có một đám người mặc áo chùng đen dày sụ đang túm tụm bên bờ biển. Bọt nước xô bờ đục ngầu, và từ những con sóng đó nghe như có tiếng kêu la. Lúc di chuyển lại gần đám người, Hermione càng lúc càng nhận ra rõ âm thanh đó: tiếng rít của người cá.

“Có chuyện gì vậy?”, Hermione tiến đến gần đám người, thì một tiếng thét chói lói xoáy vào tai cô. Hermione bị hai tai lại, cố nhìn vào bên trong vòng người. Timmy cũng đã kê máy ảnh lên ngang tầm mắt. Và Hermione nhăn nhó khi nhìn vào trong : một cô ả người cá đang vùng vẫy, lăn lộn và gáo thét ầm trời khi bị sáu, bảy bàn tay nắm chặt, ghìm xuống. Tóc rối bù, bệt lại, cả người ướt mem, từ đầu đến đuôi xám ngiét, cả mấy cái vảy cũng tái mét. Chóp đuôi cô ta đỏ lừ.

“Ả bị thương, chúng tôi định chữa cho thì lại không chịu”, một người thở phì phò
“Các anh là người của Bộ à?” – Timmny hỏi trong lúc nhá máy liên tục
“Phải, chúng tôi nhận được lệnh là người cá ở đây tấn công những con thuyền Muggle, ả này là thủ lĩnh, sóng to quá, bị va vào thành tàu. Chúng tôi trục ả lên từ cách bờ hai mươi hải lý” – tiếng của một người nữa.
“Tại sao họ lại nổi loạn?” – Hermione hỏi, bàn tay cô tê cóng và chẳng thể ghi chép được gì, nhưng cây viết tốc ký thì vẫn hoạt đông tốt, chạy loạt soạt trên giấy da.

“Chúng tôi cũng đang muốn biết, hình như là ả nói môi trường của người cá ở đây bị ô nghiễm trầm trọng…”, một người cất giọng run rẩy vì lạnh. Một tiếng hét nữa cuả ả người cá cùng lúc với tiếng sấm sét như búa bổ từ trên trời. Nhưng như thế cũng đủ để Hermione nghe và dịch được “Thả ta ra!!!!”

Hai tay và dọc theo đuôi của ả, những bàn tay đè xuống, một người đang loay hoay nơi phần đuôi cá đang đỏ lừ máu với cây đũa phép lẩm nhẩm tiếng bùa chú chữa lành. Hermione điều khiển cây viết tốc ký ghi chép liên tục, và những tiếng hét càng lúc càng lớn:

“Lũ chúng nó làm biển đầy cặn đen. Chị em của ta đã chết vô số! Thả ta ra, ta phải giết hết chúng nó!! Ta phải đi…”, ả hét lớn đến nỗi át luôn cả tiếng sấm gầm gừ, và vì lên cạn quá lâu nên hình như đã kiệt sức. Một người nào đó vẫy đũa, lập tức một cuộn nước từ biển dâng lên, xối lên người ả, lạnh ngắt. Ả thôi la hét để giữ sức.
Hermione hỏi “Tôi có thể nói chuyện với cô ta không?”
“Nhà báo à? Được!”, họ gật đầu, và chừa cho cô một chỗ trống trong vòng người bao quanh. Hermione nói bằng tiếng của những nhân ngư, nghe the thé “Tại sao các cô lại tấn công tàu của Muggle trong khi biết điều đó là không được phép?”

“Chúng đổ thứ chất lỏng màu đen ấy vào biển của chúng ta, nó hôi hám và làm mọi thứ nơi nhà chúng ta chết cả”

Hermione gật đầu, biết đó là một vụ đắm tàu chở dầu của dân Muggle cách đây vài tuần. “Thế tại sao lại không cầu cứu chính quyền, mà lại tự ý tấn công những con tàu khác?”

“Ta phải giết chúng!!!! Thả ta ra!!!”

“Nghe này, chẳng được gì đâu! Chúng tôi sẽ yêu cầu Bộ xem xét việc này. Chúng ta sẽ làm biển trong lành trở lại…, nhìn kia, cô bị thương nặng như thế…”

Người cá có vẻ đã nguôi giận, giờ thì ả khóc rưng rức, tiếng khóc với tiếng thét cũng chẳng khác gì nhau.”Ôi, tội nghiệp các em của ta, các chị ta. Họ đã chết thê thảm…, ôi, ta muốn …”

Hermione cũng cảm thấy mủi lòng trước tình cảnh của ả người cá tội nghiệp. Dầu là thứ có thể giết mọi sinh vật ở biển, vụ việc này không khiến dân phù thuỷ quá quan tâm, mặc dù nó đã gây xôn xao thế giới Muggle. Phù thuỷ không dùng dầu, nhưng sinh vật pháp thuật và không pháp thuật thì đang chết vì dầu. Biển ngoài kia có tiếng kêu, nghe như tiếng của những nhân ngư và sinh vật khác đang khóc than, và bờ biển lúc này đã bắt đầu đóng váng đen nổi trên bọt sóng.

Tiếng ả người cá vẫn rưng rứt. “Ta … muốn gặp… Harry Potter. Chỉ ngài mới có thể giúp chúng ta. Ngài đã nói ngài sẽ giúp chúng ta”

Hermione giật mình. Cô thấy mọi thứ bỗng chao đảo “Ta … muốn gặp ngài Potter vĩ đại” – À vẫn tiếp tục kêu than, Hermione hỏi lại “Harry Potter?” – bằng tiếng của con người.

Cái tên này khiến tất cả mọi người im bặt, hình như cả biển cả và trời cũng ngừng tạm ngưng giông. Tiếng của ả nhân ngư nghe thê lương lạ lùng. Hermione nghe thấy cả, cô mấp máy không nên lời.

“Harry… Potter?” – Một nhân viên của Bộ hỏi. “Gì … vậy Hermione?”- Timmy buông máy ảnh ra. Tiếng tru tréo xộc thẳng vào tai Hermione, khiến cô choáng váng.

Con ngươi giãn to, Hermione thều thào “Harry Potter đã trở lại…”

Và như chưa đủ, cô nói tiếp “Chỉ mới vài hôm trước…”

~

 

Thềm nhà có hoa
by yue

8

Hermione mất nhiều thời gian hơn bình thường để viết cho xong bài báo về nàng nhân ngư bị thương trên bờ biển. Cô đã phải ngồi lại trong toà soạn đến tận khuya. Lúc cô dừng bút thì đồng hồ treo tường đã chỉ hơn mười một giờ. Cùng lúc đó thì Timmy đã gởi xong những tấm ảnh về phòng biên tập thông qua lò sưởi. Có ai đó hoá ra những đốm sáng màu lam nhạt, trôi lơ lửng trong căn phòng như ma trơi. Người thường thì sẽ thấy kì dị lắm, nhưng Hermione thì cảm thấy như vậy lại hay. Màu lam nhạt phủ lên những bức tường dát gỗ đánh vẹc ni bóng loáng, những chụp đèn toả ánh màu trắng ngà, những cái bàn mà giấy tờ xếp đặt bừa bộn và các phóng viên ngủ ngay tại nơi làm việc, những kệ tủ cao ngất chất đầy hồ sơ, và ánh sáng nhẹ nhàng đó cũng làm mưa ngoài kia cũng như được dát một lớp thạch anh rất mỏng, sáng lung linh. Từng hạt một nối nhau rơi chậm. Hermione ngưng bút, chống cằm và nhìn ra bên ngoài khung cửa sổ phép thuật, thấy lòng nôn nao lạ.

Timmy bước đến gần, rút tấm giấy da đầy chữ đè dưới khuỷu tay của Hermione, khiến cô khẽ giật mình.

“Xong rồi đấy à?”- Cậu ta cầm bản thảo của bài viết “Dầu của Muggle khiến tiên cá của chúng ta nổi loạn!?” lên ngang tầm mắt, đọc những con chữ liêu xiêu. Được một lúc, cậu ta gật đầu “Tuyệt!”

Khi cậu ta cuộn bản thảo, quăng vào trong lò sưởi sáng xanh, Hermione biết nhiệm vụ của mình đã hoàn thành. Cô đưa những ngón tay lên miệng che đi cái ngáp dài. Nhưng cô nghĩ mình đêm nay mình khó mà ngủ ngon được.

“Nghỉ sớm đi”, Timmy vỗ vai cô. Hermione mỉm cười, thấy mi mắt trĩu nặng. Cô đứng dậy lấy áo khoác. Timmy nhìn gương mặt của Hermione, thắc mắc,”Cô trông khác quá, ‘Mione!”

Cô quay lại nhìn “Hửm?”, và thấy Timmy đang ngạc nhiên “Bộ Hermione tin lời cô ả nhân ngư đó sao? Về việc Harry Potter đã trở về đó?”

Ngay lập tức, Hermione thấy tim mình ngưng lại. Cái cảm giác vừa xốn xang, vừa khó thở chẹn ngang khí quản của cô. Hermione càng cố thở ra lại càng cảm thấy băn khoăn. Theo như lời ả nhân ngư thì những người bạn của ả, những cô người cá ở sông Thames, đã một lần nhìn thấy ai đó trông rất giống Harry vào vài ngày trước. Giữa đêm lạnh, người đó đứng trên bờ sông, nhìn xuống mặt nước lấp loáng. Và lúc đó, trời bắt đầu mưa. những người cá thập thò lên khỏi mặt nước, dò hỏi “Ngài có phải là Harry Potter?”, nhưng người đó không trả lời, chỉ ra hiệu cho họ lặn đi. Chỉ còn lại ánh đèn chiếu loang loáng lên những hạt mưa và vỡ tan dưới mặt nước sông. Phố vắng tanh và trầm tịch. Những con đường nửa tối nửa sáng, những con ngõ nhỏ chìm hẳn đi vào đêm. Rồi một lúc sau, dường như đã suy nghĩ đủ, người đó bước đi mất hút.

Không hiểu sao, Hermione vừa tin đó là Harry, vừa lại nghĩ không phải. Cô đưa một ngón tay quẹt ngang mũi, tự hỏi mình rằng sao lại kỳ lạ thế này? Sao cô lại lo lắng băn khoăn nhiều như vậy? Sao lúc này cô lại đang bất an ngập lòng? Sao hơi thở của cô lại nóng hôi hổi như vậy? Mà sao mưa lại làm cho da tay cô tê lạnh, tái cả đi?

Cô đang mong chờ điều gì? Giữa mùa ảm đạm này?

“Hermione từng là bạn học chung với Potter phải không? Hai người thân lắm à?” – Timmy dè dặt hỏi. Hermione lúc này trông trầm tư quá. Cô nghĩ đến những gì đã xảy ra trong những ngày họ lạc trong rừng tối, và thời khắc Harry biến mất trong một đám bụi mờ loang tái màu mặt trời trong buổi chiều, và mình khi đó cũng lạ như bây giờ. Mỗi khi nhắc lại, cái cảm giác vừa bình yên vừa thắc thỏm lại khiến cô lo âu. Hermione gật đầu “Ừm, bạn rất thân!”

Cô đứng dậy, mặc áo khoác và thu dọn đồ đạc vào túi xách. Căn phòng được tạo ra bằng pháp thuật được kết nối với bên ngoài, và Hermione chán ngán nhận ra trời vẫn còn đang mưa, dù chỉ là rỉ rả, nhưng cái lạnh mà từng giọt nước rơi xuống mang lại lâu dần cũng thành ra tê tái. Hermione có thể mường tượng ra sự lạnh lẽo ấy chạm vào mình như thế nào nếu cô ở ngoài kia, giữa cơn mưa đêm dai dẳng, và cô rùng mình. Có lẽ cô nên dùng bột floo. Cô bước đến cái lò sưởi đặt ở cuối căn phòng, nắm một nhúm bột trong cái bát đặt bên cạnh quẳng vào lò. Lập tức ánh sáng lam biếc bừng lên, cuồn cuộn. Hermione nghĩ đến căn nhà nhỏ của mình trong con hẻm vắng, lửa lại bừng lên một lần nữa, và cô dợm chân bước vào. Nhưng tiếng Timmy gọi với theo sau lưng khiến cô ngừng lại :

“Hermione khiến tôi buồn đấy!”

Hermione ngoái đầu lại, không hiểu cậu phóng viên này đang định nói gì. Cậu ta đang đứng tựa hông vào bàn làm việc, gãi đầu, và nói “Có vẻ cô mong chờ Harry sẽ trở về không phải với tư cách là một người bạn?”

Hermione nhìn cậu, và thấy có chút xao xuyến nhói lên trong lòng. Bấy lâu nay cô cứ nghĩ Timmy ngốc nghếch, nhưng có lẽ không phải vậy. Cô mỉm cười, để cơ mặt giãn ra trong mệt mỏi, không nói gì thêm và bước vào cuộn lửa đang xoáy vòng. Trước khi cô chìm hẳn đi vào ánh lửa phù phép, tiếng của Timmy còn nhỏ nhẹ sau lưng “Xem ra mình hết hy vọng rồi…”

Hermione hiện ra từ cái lò sưởi khô lạnh ở nhà, mất một vài giây để nhận ra mình chưa mở đèn. Chỉ có ánh sáng từ những ngọn đèn trong hẻm hắn vào cơn mưa, và mưa phản chiếu lại xuyên qua khung cửa sổ vào nhà cô, trải những vệt sáng mờ chuyển động trên sàn và bao lấy các đồ vật, tạo nên cảm giác tịch mịch lạ lùng, bỗng chốc hóa trơ trọi. Mưa rơi đều, như tiếng guitar dạo một khúc nhạc trầm vắng, khiến Hermione có cảm giác mình như tan đi, cho đến khi cô mở công tắc đèn điện.

Ánh sáng màu vàng của mật ong và hướng dương xua đi sự huyễn hoặc của mưa, tràn khắp phòng, rưới lên người cô một chút ấm áp. Bất chợt cô nhìn quanh, và thấy trên chiếc bàn kia, màu của những bông hoa huệ tây vẫn trắng tinh khiết, lung linh nửa hư nửa thực. Chúng như đang dè đặt nhìn cô, vừa giữ lấy chút bí hiểm cho chính chúng và khiến người khác khó hiểu. Cô vẫn thắc mắc, nhưng mi mắt như đã híp lại rồi. Ngắm những bông hoa bên thềm nhà đem lại cho cô nhiều thích thú và ngờ vực, cả bình an lẫn bất an.

Hermione cởi giày, mắc áo khoác lên giá treo, xoã tóc và duỗi người ra trên ghế bành. Cô quên bẵng việc mình muốn làm lúc về nhà : dò tìm tiếp những lá thư.

Và đêm nay, như bao đêm mưa rả rích khác, cô lại mơ.

Đó là một khu rừng tối, và xung quanh cô là bóng đêm ẩm ướt, lạnh buốt. Bóng đêm đầy hoảng loạn với những tiếng hú xa gần, những tiếng bước chân dầm dập, những bùa chú, răng nanh và móng vuốt bủa vây tứ phía. Cây cối và dây leo um tùm, những nhành cây chìa ra khẳng khiu như cánh tay giăng bẫy. Cô đang chạy, và những cái bẫy đó làm vướng víu. Có một người đang chạy bên cạnh cô. Tiếng bước chân của hai người đạp trên thảm lá và cành mục nghe rào rạo ghê người.

Tiếng hú rợn óc vang lên từng hồi dài, và hình như ngày càng gần hơn. Tiếng móng vuốt vào vào cây cối nghe đã rất gần, hình như là từ bên trái… Không, là bên phải. Mà trước mặt, sau lưng … hình như chỗ nào cũng có. Những âm thanh rợn tóc gáy đang áp sát hai người họ. Hermione biết mình không thể chạy, dừng lại, thở dốc trong bóng đen đặc quánh. Lưng cô áp sát vào lưng cậu ta, cô giương đũa đép lên, đốm sáng nhỏ nhoi không thể soi rõ phía trước. Nhưng bóng dáng nguy hiểm đã cận kề, từ trong đám um tùm, những bước chân thèm thuồng máu đang đến gần.

“Cậu có nghĩ là tụi mình sẽ không qua khỏi chỗ này không ‘Mione?” – Tiếng người đứng bên cạnh cô cũng đầy nặng nhọc và đứt quãng. Hermione sợ hãi ngập lòng, nhưng cô nói cứng “Không!”

“Mình không cam tâm chết khi chưa giết Voldemort!”, cậu ta phóng một bùa chút đỏ rực vào một tên người sói, khiến hắn qụi ngay khi vừa trông rõ hình hài trong ánh sáng từ đầu đũa phép, “Nhưng … chết bên cạnh bạn thân của mình cũnh không tệ”.

Hermione cũng phóng một bùa phép đỏ rực về trước mặt, trúng ngực một người sói khác, lúc hắn vừa giơ bàn tay đầy lông lá đến gần cô, gắt lên “Đừng có ngu! Mình chắc chắn không để cậu chết, ít ra là trước mình!”

“Vậy à, thế thì tốt”, cậu ta xoay người, thả một bầy tên vàng bay tới tấp về phía sau Hermione, tập tức những thây ma gập người do trúng bùa, gãy vụn toang toác. Trong ánh sáng rực rỡ, Hermione thoáng thấy cậu ta mỉm cườivà đôi mắt ánh xanh lục.

Rồi thoáng chốc thinh lặng. Ánh sáng tan đi, và cả hai lại chìm trong bóng tối. Từ tối tăm kia, những đợt tấn công khác sắp đến gần.

“Cậu thích hoa gì? ‘Mione?” – Cậu ta thở dốc, nhưng có vẻ không sợ sệt gì cả.
“Hỏi làm gì?”, Hermione gắt.
“Để sau này có dịp mình sẽ tặng, để cảm ơn, cô bạn ạ! Cậu đã nhiều lần cứu mình, để xin lỗi nữa, vì mình mà cậu nguy hiểm thế này…”

Hermione định nói “Đồ ngốc, bạn bè thì phải thế”, nhưng cô lại thôi. Và cô nói đại “Cúc tím”
“Ừ, cúc tím”

Rồi tiếng cành cây gãy răng rắc ngay sát cạnh họ, cả hai đều biết lần này còn nguy hiểm hơn gấp bội. Lúc Hermione giương đũa phép của mình lên và chuẩn bị chiến đấu, cô nghe cậu ấy thì thầm “Cậu có thích hoa huệ tây không?”

Hermione chỉ kịp trả lời “Ừ, có, mình thích cả!”
Một tiếng hú hung hãn, cao vút, xuyên qua bóng đêm, chọc vào họ. Hermione bỗng nhiên thấy choáng ngợp khôn cùng. Cô thấy mình hoảng loạn, và muốn ngất đi.

Nhưng trước khi bóng tối tràn trong mắt, cô vẫn nghe tiếng thì thào “Cậu giống mẹ mình lắm, ‘Mione”

Rồi Hermione choàng tỉnh!

Đăng 1 phản hồi