Thềm nhà có hoa
by yue
9
Điều đầu tiên Hermione nhận ra là bóng tối. Cô hoảng loạn, đưa tay quờ quạng khoảng không xung quanh mình. Rồi những tiếng ồn ào, vồn vã, ầm ầm choán hết lấy màng nhĩ. Hermione hét lên, đưa tay ôm lấy đầu. Một tràng những tiếng rít xé tai khiến cô giật thót.
Nhưng rồi Hermione bình tĩnh lại. Cô dần lấy lại nhịp thở, vuốt mặt, và trước khi mở mắt ra đã cố hình dung căn nhà của mình để khỏi choáng váng. Cô buông hai tay ra khỏi tai, và tiếng động đầu tiên nhận thức được là một cơn dông quay cuồng hung tợn với mưa ầm ầm, gió rít và cả sấm sét. Và khi mở mắt, cô biết điện đã cắt rồi. Một ánh chớp nhá lên, rách toạc phía trên những mái nhà mập mờ qua khung cửa sổ đang bị gió cào cứa. Chắc đã có một chỗ nào đó cáp điện bị sét đánh trúng.
Hermione thắp sáng ngọn lửa trong lò sưởi bằng một cái vẫy đũa, lửa cháy đỏ đượm ấm, nhưng tiếng gió vẫn cứ rít vào tai tạo nên cảm giác khó thở. Hermione trấn ếm cửa ra vào, cửa sổ, mái nhà và những bức vách gỗ đang chực bung ra vì cuồng phong. Rồi khi tất cả im ắng lại, chỉ còn lại sự yên lặng tạo nên từ bùa chú, Hermione thở phào, buông người xuống ghế bành và ngắm nhìn cơn dông màu đen đang giận dữ ngoài kia qua của sổ mờ nhoè, thỉnh thoảng lại nhá lên những ánh chớp loé sáng.
Hermione thấy mình không thể ngủ được nữa, hình như cô đã mơ, nhưng sự hoảng loạn vừa rồi khiến những hình ảnh lúc nãy đã bay biến đi mất, giờ chỉ còn lại trong cô sự trống trải nặng nề. Cô hiểu hết mọi nguyên nhân làm cho mình như thế, nhưng lại không cách nào giải quyết được. Cô tặc lưỡi, nhìn xung quanh, đồng hồ treo tường đã chỉ quá bốn giờ sáng, và chồng thư vẫn còn để trên bàn làm việc. Cô đứng dậy, với tay lấy chúng.
Có vẻ như cơn giông đang trên đà dịu hẳn đi, trời chỉ còn mưa to, còn gió thì đã bớt hẳn tiếng gầm rít. Không khí trở rét, làm Hermione như nửa mê nửa tỉnh. Cô thấy mình đang hành động trong vô thức, lật giở những tấm giấy bằng mấy đầu ngón tay tê lạnh. Cô cũng chẳng biết rằng mình đang làm gì, chỉ nhìn những nét chữ như đang nhảy múa trước mặt mình, đường nét cuộn tròn vào nhau, đưa ngang đưa dọc, nháng qua trước mắt như những ký ức xa xăm nào chợt kéo về. Từng lá thư một được đọc lướt qua, rồi để sang một bên, như một hành động vô mục đích. Trong ánh lửa từ lò sưởi, những ngón tay Hermione thoăn thoắt lật giở, đôi mắt cô đưa ngang những con chữ, nhưng cuối cùng lại nhìn vào một nơi nào đó xa xôi lắm.
Rồi một lúc, Hermione giật mình. Có tiếng động của một cái gì đó rơi nhẹ. Có một dòng chữ nào đó lướt qua trước mắt cô, hình như là chữ “Nhớ”, nét dường như quen mà cũng lạ lắm. Thoắt rùng mình, cô bừng tỉnh, hoảng hốt nhìn lại chồng thư vơi dần. Cô cắn nhẹ môi, nhìn trước mặt mình, một lá thư gởi từ Hogwarts mời cô về làm giáo sinh, một lá thư từ giáo sư McGonagall, Hermione mau chóng đọc lại. Không! Không có một chữ “nhớ” nào cả, chỉ là những lời nói rất trang trọng bằng mực in xa lạ. Rồi luống cuống, cô đảo mắt quanh bàn, tìm một thứ mà chính mình cũng không biết là cái gì. Chồng thư đã đọc xong xếp vô ý thức một góc, trên cùng là bức thư đáp từ của một độc giả, cũng chẳng có chữ “nhớ” nào cả. Hermione chớp mắt liên hồi, tự nhiên mù mờ, thấy mình như đi lạc và chưa tìm được lối ra.
Cô bỗng nhiên thất vọng, có lẽ chỉ là ảo ảnh chăng? Vì cơn dông đã dịu bớt, dễ sinh ra những ảo giác giữa khung cảnh nửa hư nửa thực này?
Hermione tự trấn an mình, có lẽ là vậy, chỉ là một chút mơ hồ không thực. Tự nhiên Hermione thấy lạnh. Dông đã gần như tan hẳn, và lúc này không khí đã trở nên hoàn toàn rét mướt trong không khí tịch mịch. Không có điện, càng làm cho sự lạnh lẽo thêm rõ rệt. Hermione nhảy mũi. Có lẽ cô cần ngủ.
Lúc Hermione vừa mới đứng dậy và toan bước đi, cô bỗng nhiên ngừng lại. Có một tờ giấy nằm cạnh chân bàn.
Mất một vài giây suy nghĩ, rồi cô vội vã cầm tờ giấy da lên. Mắt lướt ngang những con chữ, và Hermione thấy mình lẩy bẩy. Đó là một lá thư dài.
“Hermione,
Chữ mình hơi khác, huh? Vết thương nơi cổ tay khiến mình không thể viết giống như ngày xưa được. Có lẽ cậu sẽ không nhận ra. Nhưng mình vẫn là mình thôi.
Mình đang ở Châu Phi, sống như một Muggle và đi làm công tác từ thiện. Mình dạy tiếng Anh cho lũ trẻ da màu và dạy cả những kiến thức về ăn, uống và sinh hoạt hằng ngày. Đó là những gì mà một tổ chức phi chính phủ đã bảo mình dạy bọn trẻ lúc họ nhận mình vào làm. Họ không biết mình là một phù thuỷ, nên mình đã có một khoảng thời gian dễ chịu với những đứa trẻ. Mình kể cho chúng nghe chuyện về những phù thuỷ, về phép thuật, về cây liễu roi ở Hogwarts và ngôi trường, về những cuộc phiêu lưu của chúng ta, và chúng cho đó là chuyện thần tiên.
Tuy nhiên cũng có một vài ông đồng bà cốt ở ngôi làng mình đang công tác lờ mờ nhận ra có điều gí đó bất thường. Họ bảo “Này cậu thanh niên, cậu đang gặp những vấn đề lạ lùng, cậu không giống người bình thường”. Mình chỉ cười, có vẻ thế thật. Mình nghĩ rằng cộng đồng phù thuỷ đang nháo nhào lên tìm kiếm mình, hoặc cho rằng mình đã chết rồi. Vậy cũng chẳng sao, mình đang sống tốt, tuy rằng có một số vấn đề.
Có nhiều lý do khiến mình sẽ không thể ở châu Phi mãi được. Chương trình sắp kết thúc, và mình sẽ lại lang thang với vấn đề lạ lùng mà mình đang mắc phải. Có lẽ mình sẽ trở về Anh trong tháng mười tới, mùa mưa dầm, huh?
Cậu có còn nhớ mình đã nói rằng sẽ làm gì cho cậu không? ‘Mione?
Harry”
Nét chữ, đúng nó rồi. Hermione run rẩy khi nhìn qua những dòng thư và nhìn lại hai tấm thiệp mà mình đã nhận được. Cùng một kiểu đá lên ấy, cùng một sự mảnh dẻ nhưng cứng cáp ấy, độ nghiêng và khoảng cách giữa các từ cũng không sai khác.
Chính là cậu ấy, là Harry?!
Trong khoảnh khắc bàng hoàng đó, Hermione bấn loạn, cô sửng sốt tự hỏi “Mình đã bỏ quên lá thư này từ bao giờ?”. Có thể là do cô đã không để ý khi có một xấp thư dày đặt bên cửa sổ, hoặc là do nó bị lẫn vào đám thư từ gởi bằng bưu điện. Cô tự nhiên bối rối. Biết bao nhiêu là câu hỏi tràn ngập trong đầu, nhưng cô không sao giải đáp được. Cô quên hết mọi thứ, chỉ chú tâm vào những dòng chữ.
Rồi cô tự hỏi, “Cậu ấy đã nói sẽ làm gì?”. Bỗng nhiên, hình ảnh của giấc mơ và từ quá khứ tràn về. Giấc mơ ban nãy! Đúng! Chính nó! Hình ảnh về khu rừng tối, về cuộc chiến đấu để thoát khỏi vòng vây của bọn ma cây, xác chết và người sói. Cô đã hoảng loạn như thế nào, cô đã chiến đấu cùng Harry ra sao, tất cả đều hiện rõ mồn một như đang chiếu trên màn ảnh.
Cô nhìn lại cái lọ thuỷ tinh chứa tàn dư của hoa cúc và những cành huệ tây trắng thơm ngát trong bình. Và nước mắt tự dưng chan đầy, trào ra ngoài.
Harry đã nói sẽ mang hoa đến tặng cô!
“P.S : Vấn đề lớn nhất là mình gặp phải ở đây không phải là điều kiện sống khắc nghiệt, không phải vì phải chống chọi với bệnh tật và đói nghèo, mà là mình nhớ mọi người, và mình nhớ cậu.”
Hermione nhìn lại những cánh hoa và lá thư. Dòng chữ “Mình nhớ cậu” đập vào mắt, và khiến cô xốn xang trong lòng. Từng giọt nước mắt rơi nóng hổi trên má, trên môi. Cô chẳng thể nói được gì.
Đột nhiên, ánh đèn điện bừng sáng. Hermione rùng mình. Trong tích tắc, ánh sáng tràn ngập căn nhà nhỏ, cô thấy có một bóng người đứng bên ngoài cửa sổ.
Thoắt nhiên, bóng người đó biến đi. Cửa kính loang loáng bóng mưa mờ nhạt.
Hermione hấp tấp mở cửa, lao ngay ra ngoài. Những hạt mưa rét buốt đập vào mặt. Cô cố gắng mở mắt nhìn quanh. Con hẻm nhỏ, đầy mưa, sâu hút, chỉ có một số nơi bắt ánh sáng từ những ngọn đèn, còn lại trông lạnh lẽo và vắng tanh. Hermione thấy đôi chân trần đã chạm vào lớp nước ướt sũng, lạnh tê tái, kẽ chân cô như teo thắt lại. Mưa chưa ngưng hẳn, từng hạt một như cứa ngang người cô bằng cơn lạnh thấu xương, tóc cô bỗng chốc hoá ướt sũng.
Cô xoay người, nhìn trái, phải, đầu con hẻm trông nhạt nhoà dưới ánh đèn đường, còn cuối hẻm trông mờ mịt vây kín. Chẳng có ai cả. Chỉ thăm thẳm đêm và mưa.
Tự nhiên, cô nghĩ, đó là người tặng hoa, là cậu ấy. Môi cô mấp máy, run rẩy, nghèn nghẹn, lời nói bật ra
“Mình nhớ cậu”.
Cô đưa tay quẹt ngang mắt mình, lặng lẽ bước vào nhà.
~
Thềm nhà có hoa
by yue
10
Hermione viết một lá thư xin nghỉ phép gởi cho Kim Flecher và quẳng nó vào lò sưởi kèm với nhúm bột floo. Một quả cầu lửa xanh lè hiện lên, cuốn lấy lá thư, rồi cả hai biến mất. Lò sưởi trở lại đen lùi lũi, lạnh tanh. Trời đã gần sáng. Cơn dông vừa tan. Không gian ẩm ướt và rét run người. Hermione thấy mình rã rời. Cô kiệt sức rồi, và không muốn đến toà soạn làm việc nữa. Lúc này cô ước gì mình có thể ngủ đi một chút.
Cô mệt mỏi bước lên những bậc thang, thấy thân mình đang nặng nề đè ép lên những bước chân. Đầu óc cô thì rất hoang mang, tựa như có một đám mây mù trong đó. Cô dụi mắt, thấy hai mí mỏi nhừ. Cô cần phải ngủ một giấc thật sâu và thật dài. Lúc Hermione vừa trông thấy phòng ngủ của mình với chiếc giường đã trãi sẵn chăn nệm, cô như sực nhớ ra điều gì đó, vội vã quay đầu lại nhìn xuống tầng dưới.
Trên bàn làm việc, bình hoa huệ tây vẫn sáng như ngọc, thanh khiết đến nghẹn ngào. Hermione run rẩy hỏi “Ta phải làm gì với mi đây?”
Hoàn toàn rối ren, cô quay bước trở về giường ngủ, ngả lưng trên nệm. Khung cửa sổ có hoa văn mờ, lúc này trông có màu xam xám của tinh mơ u ám. Mùa ũ rũ im lìm trôi qua ngoài ngõ. Hermione thấy bối rối vô cùng, cô không biết phải làm gì lúc này cả.
“Cậu là đồ ngốc”, Hermione lẩm bẩm khi nghĩ đến bóng người ngoài cửa sổ khuya qua. Giờ thì cô đoan chắc đó là Harry. Và bỗng nhiên cả ngàn câu hỏi có liên quan đến cậu ấy hiện lên trong đầu cô. Nào là tại sao cậu ấy lại không gặp trực tiếp cô? Tại sao cậu ấy phải đứng ngoài mưa và lặng lẽ nhìn vào trong nhà? Cậu ấy đã ở đó bao nhiêu đêm rồi? Cậu ấy đang nghĩ gì khi thấy cô u uất như vậy? Cậu ấy có biết rằng cô đã hoang mang thế nào khi nhìn thấy những bó hoa bên thềm nhà hay không? Cô đã làm ra vẻ thờ ơ, không quan tâm, nhưng … cậu ấy có biết cô đã trông mong thế nào không?…
“Ngốc..”, Hermione thì thầm lần nữa. Và cơn mơ ngủ ma mị, một lần nữa, nhân lúc cô đang mệt mỏi và kiệt sức, mau chóng xâm nhập và chiếm lĩnh lấy cô. Toàn bộ thân xác được thả lỏng, và trí óc được hạ một tấm màn đen. Cô ngủ khi ánh sáng ban mai vừa lên, chưa thể xuyên thủng đám mây mù đang bao lấy bầu trời. Cái giường nhỏ, căn phòng nhỏ và căn nhà nhỏ im lặng. Hẻm vắng, không một tiếng động. Có cảm giác huyễn hoặc lạ lùng, dễ làm chùng lại những suy nghĩ của con người. Chỉ vừa sau dông bão, không khí dễ khơi dậy những cảm giác tịch mịch và đơn lẻ.
Mưa lâm râm không dứt.
Những giấc mơ chưa bao giờ buông tha cho Hermione. Chúng luôn kéo đến, từ một góc xa xăm nào đó trong cô, như quá khứ đã bị lãng quên, như những tưởng tượng hư ảo và thực tại. Có khi như câu hát chảy tràn về cơn mưa trong hẻm nhỏ. Cũng có khi như một buổi chiều tím tái và một đám bụi mù xuất hiện phía xa nơi đường chân trời. Cứ kéo qua thành từng đợt hình ảnh nối nhau không trật tự.
Hermione lại mơ.
Đó là một chuỗi hình ảnh. Đầu tiên là những gì vừa mới xảy ra. Mưa buốt mặt đường. Hermione đứng trước nhà mình, run rẩy trong bóng tối. Cô hình như đang khóc.
“Mình nhớ cậu…”
Ở một góc khuất cách đó không xa, nơi mà ánh sáng, dù chỉ là tia nhỏ nhất, cũnh không thể nào chạm đến, nơi hạt mưa chìm vào đêm đen, có một người thu mình, đứng đó im lìm.
Lúc cô bước trở lại vào nhà, có tiếng một người con trai lặng lẽ, “Mình làm cậu buồn rồi…, ‘Mione…”
Rồi đột ngột, có vẻ như là ở một đất nước nhỏ bé và nghèo nàn, nơi những đứa trẻ chưa bao giờ được nghe một câu chuyện cổ, nơi một ngôi làng nhỏ, có một chàng thanh niên ngồi giữa đám con nít quây quần. Chúng nói thứ ngôn ngữ bập bẹ và dùng nhiều cử chỉ để diễn tả, kể cả bằng ánh mắt thơ ngây và tò mò, “Anh ơi, thế cô gái bị hoá đá ra làm sao ạ, cô ấy có sống dậy không?”
Chàng thanh niên cười, “Có chứ, cô ấy được những người bạn của mình cứu sống và cười thật hạnh phúc”
“Thế người bạn đã cứu cô ấy có hạnh phúc không ạ?”
“Sao lại không? Lúc nhìn thấy cô ấy tỉnh dậy và cười rạng rỡ, người bạn đó đã cảm thấy đó là điều tuyệt vời nhất”, chàng thanh niên nói. Và câu chuyện về con rắn thật to có thể làm người ta hoá đá cứ thế mà kéo dài…
Rồi những hình ảnh bỗng nhiên bị gián đoạn. Một bóng đen đặc kín bủa vây. Rồi tịch mịch, rồi có tiếng tí tách. Rồi một đốm sáng màu cam nhảy múa hiện lên, soi sáng một góc không gian tối. Một đốm lửa nhỏ, làm hiện lên đường nét của hai người ngồi bên cạnh nhau, với thân thể trầy trụa vì những vết thương. Họ đang băng bó cho nhau. Một cô gái tóc nâu và một chàng trai tóc đen.
Cô gái tóc nâu nói, dường như là gắt “Mình ghét cậu, Harry. Cậu cứ làm những việc không đâu cả. Lẽ ra cậu nên chạy đi hơn là cứu mình. Cậu lẽ ra nên chết đi vì cứ làm những việc ngốc nghếch như vậy!”
Chàng trai tóc đen chỉ cười, “Mình bằng mọi giá cũng không để cậu chết được”, cô gái cúi đầu, không nói gì. Hai người họ là bạn rất thân, từ bảy năm nay rồi, họ không khi nào bỏ mặc sự sống chết của nhau. Nhưng có cái gì đó lạ lùng trong không khí, trong bóng tối, những cảm giác mơ hồ như bị ám muội. Chàng trai tóc đen đưa những ngón tay khẽ rung động lên mái tóc của cô gái.
Chạm vào.
“Mình sẽ không bao giờ tha thứ cho mình nếu cậu có bất trắc gì. Biết không?”, chàng trai nói nhỏ.
Cô ngẩng lên, nhìn. Ánh lửa hấp háy trong mắt hai người. Mắt cậu xanh màu lá. Mắt cô màu hổ phách trong veo. Khoảnh khắc ấy như ngừng lại. Trong mắt người này có bóng người kia.
Rồi bối rối, cô gái quay đi. chàng trai cũng quay đi. Có tiếng nói khẽ “Có vẻ như mình đang phạm sai lầm, ‘Mione. Ron đang đợi chúng ta”
Cô cảm thấy mình xốn xang. Bóng đêm khép màn, vây kín lấy họ.
Rồi đột nhiên một sự mập mờ xam xám kéo đến thay thế. Đó là một buổi tờ mờ, lúc trời vừa mới mưa xong. Con hẻm nhỏ ướt sũng. Có một dải xám trên trời uốn lượn, soi mình xuống dải xám dưới nền gạch lát. Một cái cửa nhỏ và hai bậc thềm nhỏ nằm một bên con hẻm, im ắng. Chủ nhân ngôi nhà chắc còn đang say ngủ.
Có một người, một thanh niên, bước chậm đến bậc thềm đó. Anh ta cúi người và đặt lên thềm một giỏ hoa. Những đoá cúc tươi mới, tím ngát lòng, trông lung linh giữa khung cảnh mù mờ, tạo nên vẻ đặc biệt nơi cái thềm nhà nhỏ. Một tấm thiệp nhỏ đặt kế bên : Xin lỗi.
Chàng trai lẩm bẩm “Xin lỗi. Nhưng … mình về rồi đây”. Nụ cười bất chợt hiện trên môi anh, dịu dàng và ấm áp như giỏ hoa trên thềm.
Rồi anh bước ung dung về phía đầu hẻm, nơi ánh sáng của ngày mới, dù chỉ là nhàn nhạt, cũng đã hiện lên.
Bỗng nhiên chói. Cái dải xám bên trên con hẻm, giới hạn bằng mái những căn nhà, giờ đang trở nên sáng bừng. Nắng. In xuống nền đá lát ánh sáng nhạt màu, nhưng tinh sạch. Có tiếng bước chân âm âm khắp không gian. Nơi đầu hẻm, có một thanh niên tóc đỏ chạy, đuổi theo một cô gái rất xinh đẹp. Cậu ta hét lên “Chờ mình, Lavender!!”
Cô gái, sắp lẫn vào phố đông, bỗng nhiên dừng lại, ngạc nhiên khi chàng trai đặt tay lên vai mình. Và bỗng nhiên, cô mỉm cười, rạng rỡ như một đoá hoa.
“Có đấu tranh mới có hạnh phúc…”
Lời nói đó hoá lung linh như ánh sao. Hấp háy, hấp háy xuyên qua bóng đêm dày kín. Rồi ánh sáng xuất hiện ngày càng dày hơn. Hình như đã ra khỏi vùng bóng đêm, giờ đang đón ánh sáng xuyên qua kẽ lá của rừng tối. Có tiếng reo lên “Này, chúng ta thoát rồi”
Có tiếng bước chân đi nhanh, vội vã. Tiếng lá cây sột soạt trên nền đất. Từ trong bóng đen, chàng trai tóc đen và cô gái tóc nâu dần hiện rõ hình thù khi ánh sáng ban ngày chảy đầy trên người họ.
Và lúc hai người đã ở hoàn toàn trong ánh sáng, họ quay lại, nhìn nhau và cười. Chàng trai nhoẻn môi, hạnh phúc, nụ cười bừng lên trong ánh sáng.
Cô gái xúc động. Đó là nụ cười đẹp nhất mà cô từng thấy. Tiếng cười giòn tan, hoà vào không khí, xua đi mọi đau thương, chỉ còn lại sự tinh nguyên lan đều…
Trong ánh sáng ấm áp, đó là hạnh phúc. Mãi mãi không bao giờ so sánh được. Mãi mãi ghi nhớ. Đó là hạnh phúc.
Hermione nghẹn ngào. Phải, đó là hạnh phúc.
Và cô bừng tỉnh.
Ánh sáng của tinh mơ có màu lam nhạt, khẽ soi vào căn phòng. Cảm giác dễ chịu lạ.
Hermione thấy băn khoăn. Giống như là vừa trải qua một giấc mơ dài, hay là những ký ức chưa được khai phá. Rồi dần chuyển thành xúc động, Hermione vẫn còn nhớ những gì cô đã mơ. Chúng chưa bao giờ còn hiện hữu rõ ràng như vậy, những hình ảnh tươi mới, cứ như là vừa xảy ra ngày hôm qua. Hermione nhớ đến Harry, những gì đã cùng trải qua với cậu ấy, những gì cậu ấy đã làm, dù là trong mơ.
Nụ cười của cậu ấy lúc hai người ra khỏi khu rừng tối, bừng sáng lên hân hoan. Đó là hạnh phúc. Hermione nghe có môt dòng chảy những bồi hồi trong mình. Đó chính là hạnh phúc.
Và lời Lavender nói, “Có đấu tranh mới có hạnh phúc, đúng không?”, khiến Hermione như bừng dậy, đầy những cảm tưởng lạ, những quyết định mau chóng, hồ hởi, hy vọng và khấp khởi.
Cô vội vã bước xuống tầng trệt trong cảm giác ấm áp đột nhiên tràn về. Trên bàn, bình hoa huệ tây vẫn trắng ngần, như nở một nụ cười ý nhị. Cô nói với những bông hoa “Ta phải đi tìm người đã đặt mi trước thềm nhà”, giọng đầy quyết tâm.
Phải rồi, nếu cậu ấy ngần ngại không tìm cô, thì cô sẽ là người tìm cậu ấy. Có một liên kết đặc biệt giữa cô và Harry, có thể chỉ một vài bùa định hướng, và sự linh cảm ấy thêm vào…, cô chắc chắn sẽ tìm ra. Hermione chưa bao giờ thấy mình mừng rỡ và xúc động đến vậy. Cô vội vã vào nhà tắm.
Lúc cô bước ra thì trời đã sáng hẳn rồi. Hermione mặc một cái váy dài kẻ hoa. Cô lấy áo khoác và mang đôi giày da vào. Cô cất đũa phép vào trong áo khoác. Cô nhìn lại bình hoa, “Chúc ta may mắn đi”, và mỉm cười.
Hermione chưa bao giờ háo hức như vậy.
Cô mở cửa nhà, cúi xuống sửa lại đôi giày mang vội.
Và … cô mở tròn mắt.
Thềm nhà lại có hoa.
Lần này là một đoá hồng đỏ thắm, vẫn còn ướt mềm mại, như vừa mới cắt, đặt nghiêng nơi góc thềm. Hermione thấy lòng mình như có chấn động mạnh. Cô cầm đoá hoa lên. Lần này không có thiệp gì cả, nhưng tự nhiên nước mắt cô tràn ra ngoài, nóng ấm. Cô run rẩy đưa hoa lên nhìn, cánh đỏ thắm, trông như một báu vật giữa đời này.
Rồi cô nhớ ra một việc. Người tặng hoa. Cậu ấy đâu rồi?
Cô ngước lên nhìn. Và phút chốc, mọi thứ oà vỡ ra trong lòng cô. Có một người, một thanh niên tóc đen, đang rảo những bước ung dung về phía đầu hẻm.
Một cảm giác ấm áp lạ thường kéo đến, đột ngột như thắp một ngọn lửa trong đêm. Hermione thấy mình đang cười trong nức nở. Cô gọi lớn “Harry!!!”
Phía đầu hẻm kia, nơi giao nhau giữa phố đông và hẻm nhỏ, người con trai quay lại, có vẻ ngạc nhiên. Cậu ta đứng khựng lại. Hermione đã trông thấy đôi kính tròn gọng đen trên mặt cậu ta. Cô nấc lên.
Không chần chừ gì nữa, đoá hồng trong tay, cô chạy về phía ấy. Có nhiều chuyện cô muốn nói với cậu ấy lắm, những câu hỏi đã nảy sinh trong cô chờ được giải đáp. Nhưng Hermione đã quên cả rồi. Ừ thì để sau vậy. Lúc này cô vẫn đang chạy, tiếng chân âm vang trong nền đá lát vẫn còn ướt vì cơn dông hôm kia. Nơi đầu hẻm, cậu thanh niên hình như cũng đang cười tươi sau một chốc ngỡ ngàng.
Có vẻ đó là hạnh phúc.
Anh để lại đêm qua
Trong mơ em thấy anh ung dung trên đường về
Từng ngày tháng qua em tưởng tình phôi pha
Trong đêm băng giá tim em tràn nắng ấm…
Đột nhiên, theo bước chân cô, mây kéo đi, ánh nắng chảy tràn từ vệt trời bên trên, sọi xuống nền đá lát thành hai con sông nắng song song nhau. Nắng soi rõ nụ cười của hai người họ và bông hoa hồng đỏ thắm. Khoảng cách lúc này đã là rất gần, và chàng trai cũng đã bước về trước, tay sắp dang rộng ra.
Không bao giờ chia xa
Không bao giờ chia xa
Thềm nhà có hoa
Anh để lại đêm qua…
Là hạnh phúc, lúc cô gái và chàng trai ôm chầm lấy nhau.
Đó thực sự là hạnh phúc.
By yue
25th Oct 2006