Chapter 3 – Part 1

Three days for “I love you”
Chapter 3 : Ngày thứ hai

Part 1
By yue

“Sau giờ ăn sáng đợi tôi ở Tiền sảnh – HG”

Đó là nội dung trong một mảnh giấy được đặt bên cạnh khay đựng thuốc của Draco Malfoy sáng nay.

~

“Tụi mình thiệt tình không hiểu nổi việc bồ đang làm”, Ron ngao ngán. Hơi nước thoát ra từ mũi cậu ta in những vệt mờ vào không khí. Mùa đông đến, kèm theo đó là tâm trạng con người không được thoải mái cho lắm vì đợt lạnh cóng ập đến bất ngờ hồi hôm. Ron đã rất bất bình khi cả ngày hôm qua, ngoại trừ bữa sáng và tối, còn lại đều không thấy Hermione đâu hết. Cậu dư sức biết nó đã đi với ai vào ngày hôm qua và hôm nay đâm ra và cáu cẳn. Bằng chứng là nãy giờ, giữa Đại Sảnh một buổi sáng thứ bảy khi người ta ăn uống gần xong rồi, Ron vẫn còn mải mê làm cái việc dùng muỗng đâm và quậy nát nhừ đĩa khoai tây hầm.

“Mình thắc mắc là tại sao bồ lại nghiêm trọng hoá sự việc thế, Ron”, Hermione điềm tĩnh cho một muỗng súp vào miệng. Nó đã ăn gần xong phần của mình với tiêu chí nạp đầy năng lượng cho một ngày mệt nhọc. Ngày hôm nay, với những kế hoạch trong đầu, sẽ là một ngày dài, rất dài. Một lý do khiến Ron cảm thấy không hài lòng nữa là, khi ăn Hermione cứ cách hai phút lại nhìn qua dãy bàn nhà Slytherin, giám sát chặt chẽ Draco Malfoy. Hắn đang ngồi đó, trưng ra bộ mặt lạnh như tiền với mái tóc chải hất ngược ra sau. Hắn dường như cũng đã ăn gần xong rồi, và đang thì thầm cái gì đó với Pansy Parkinson. Con nhỏ này gật gù, mỉm một nụ cười nửa miệng đặc trưng của nhà Slytherin. Hermione khẽ nhíu mày. Tất cả những việc đó đều không qua được mắt Harry. Cậu hỏi, giọng cũng chút ít không điềm tĩnh :

“Bồ được giao nhiệm vụ phải giám sát nó chặt đến thế sao?”
Hermione rời mắt khỏi Draco, quay lại nhìn Harry, gật đầu “Ờ”
“Vậy là bồ phải đi với nó cả ngày hôm nay?”, Ron cao giọng. Khói từ mũi cậu ta trông dày hơn.

“Mình phải làm điều này, Ron”, Hermione nhẹ nhàng trấn an hai người bạn “Hôm nay và ngày mai nữa thôi, sẽ chẳng sao đâu mà”. Lại đến thời điểm phải nhìn sang canh chừng Draco, Hermione phóng tầm mắt mình về dãy bàn bên kia Đại Sảnh. Đúng lúc Draco cũng nhìn về phía dãy bàn nhà Gryffindor. Ánh mắt hai đứa chạm nhau trên một đường thẳng. Nhưng Draco hình như không có ý định chơi trò nhãn đấu với Hermione, nhanh chóng lia mắt ra bên ngoài cái cổng mái vòm. Đột nhiên, Hermione tự hỏi cái ánh mắt nhìn về phía ấy là gì? Đó không phải là ánh mắt mà Hermione đã từng quen biết và căm ghét. Hermione nhìn ra bên ngoài. Trời không màu sắc rõ rệt, mù mờ tựa khói sương, tạo cái cảm giác vô định. Lại một mùa tuyết nữa sắp về.

‘Hắn buồn à?’-Hermione nhìn xuống cốc trà, tự hỏi. Buồn, Draco nhìn ra ngoài, và hắn buồn. Một cơn gió đông tràn về, rít trên trần Đại Sảnh những tiếng tỉ tê cóng lạnh. Hermione định thần lại.

“Hermione, bồ phải cẩn thận đó”- Harry đặt một tay lên vai nó. Cậu ta lo lắng, hiển nhiên. Quãng thời gian khó khăn vừa qua đã khiến Harry lớn nhiều. Cậu ta giờ điềm tĩnh và phán đoán tốt hơn, linh tính cũng chính xác hơn. Nếu căn cứ vào thái độ của Draco và Hermione nãy giờ, Harry hoài nghi rằng có cái gì đó bất bình thường đang diễn ra. Bất giác, Harry thấy lo cho bạn của mình.

“Malfoy không phải là dạng người có thể ở bên cạnh mà không cảnh giác”.

“Đúng đó Hermione, phải cảnh giác cao độ vào, tốt nhất là hãy cầm chặt đũa phép của bồ và sẵn sàng nốc-ao hắn khi nào hắn tỏ ra nguy hiểm, hiểu không? Mà bồ làm cho hắn trọng thương luôn càng tốt”, Ron sẵng giọng, lỗ tai đỏ ửng lên, mắt cậu hiện lên những đường gân mảnh màu đỏ tái của bất an và khiêu khích.

Hermione mỉm cười, nếu mà hai người bạn của nó nhìn thấy một Draco Malfoy ngu ngơ, khờ khạovào chiều tối qua, chắc hai người đã không nói thế, mà là “Cứ chơi khăm nó nhiều vào, Hermione”. Tuy nhiên, ngẫm lại những gì hai người nói thì không phải không có cơ sở. Nhất là lúc này đây, khi Hermione theo đúng chu kỳ hai phút ngước lên canh chừng hắn, thì ánh mắt Draco đanh lại, một bên cơ mặt khẽ nhếch lên, tạo thành cái cảm giác nguy hiểm xa xưa. Hermione gật đầu “Mình sẽ cảnh giác tối đa mà”.

Bữa sáng không còn kéo dài lâu, từng toán học sinh rời chỗ của mình, túm tụm lại với nhau vì lạnh, và vì bàn chuyện cho chuyến đi thăm làng Hogmeade ngay trong buổi sáng, và còn cả chuyện mặc gì trong buổi tiệc ngày mai nữa. Trong chốc lát, có cảm giác như cái không gian màu trắng ngoài kia càng trở nên bao la hơn, khó dò xét hơn. Hermione cảm thấy có nhiều thứ đang ở trước mặt quá, nhiều đến nỗi không biết nên làm gì trước tiên. Cả cái cảm giác xung quanh mình trống dần. Còn hắn, cái gã tóc vàng kim ấy thì cũng như nó, đang ngồi lại. Hermione không cố tìm hiểu hắn đang nghĩ gì, chỉ đơn thuần nghĩ rằng “Ngày hôm nay sẽ rất vất vả đây, Malfoy”. Kế hoạch trong đầu nó đã định sẵn rồi, nhưng còn việc thực hiện thì…

“Bồ định đi đâu sáng nay? Có dẫn hắn đến Hogmeade không?”, Harry hỏi, Ginny xuất hiện sau cậu ta từ khi nào, đang mỉm cười tươi tắn. Hermione quay lại, chào Ginny, thích thú trước cái cảnh Harry đang thở mạnh (khói từ mũi cậu ta thậm chí thể đếm được bao nhiêu vòng ấy chứ). Nó bâng quơ “Chưa biết nữa”. Rồi có cảm giác như không muốn che giấu hai người bạn chí cốt của mình điều gì, nó nói “Mình sẽ dẫn hắn đến chỗ Neville”

Ron sặc trong tách trà của mình “Cái gì? Bồ…”

“Chị không định…”, Ginny nhìn Hermione một bên mắt nheo lại. Nhưng Hermione nhìn những người bạn của mình, kiên quyết nói “Ừ, mình định thế đó”

“Nghe này Hermione”, Harry nói với giọng trầm sâu đầy cảnh báo “Bồ phải lưu ý, thật sự lưu ý, mình không tin là Malfoy có thể đến đó trong thời điểm này! Mình không muốn bồ khó xử.”

“Mình hiểu”, Hermione thở sâu, mắt đanh lại “Nhưng mình nghĩ chuyện đó có cái hay của nó”. Thêm một chu kỳ hai phút nữa, Hermione ngước nhìn Malfoy, lúc này chỉ còn lại một mình giữa dãy bàn trống trơn, tạo cảm giác đơn lẻ kỳ quặc giữa ánh sáng nhạt nhoà sương khói đang tràn ngập Đại Sảnh, phủ trên những dãy bàn thưa dần người. Rồi nó cười. “Mình sẽ cẩn thận”.

“Mình thấy đây là việc tệ nhất mà bồ từng làm, Hermione! Còn hơn cả việc bồ mách nước với ban giám hiệu chuyện mình với Harry vận chuyển con rồng con của bác Hagrid hồi năm một”, Ron ngao ngán.

~

Những nhóm học sinh cuối cùng rời bàn ăn, kéo theo tiếng ồn ào cũng thưa thớt dần. Hermione nhìn lên dãy bàn giáo viên, thấy nhẹ nhõm vì thầy Lupin và cô Tonks đang ở cạnh nhau, trông rất hợp để thành một đôi hạnh phúc. Cô Tonks đã mang thai bốn tháng rồi. Và cuối cùng, vượt qua nhiều e ngại, cùng với sự tác động không nhỏ của hàng đống người, bao gồm toàn bộ nhà Weasly, những thành viên còn có thể gặp mặt của Hội Phượng Hoàng, và hàng trăm học sinh Hogwarts, cuối cùng thì vào bữa tối thứ bảy của hai tuần trước, thầy Lupin cũng đã cầu hôn cô Tonks dưới con mắt ngạc nhiên sung sướng của hàng trăm học sinh và giáo viên. Và bây giờ, họ đang chuẩn bị rời bàn ăn, hôm nay cả hai sẽ phải thử lễ phục cho đám cưới được tổ chức vào chiều mai.

Những người yêu nhau thì nên ở bên cạnh nhau. Đó là điều hạnh phúc và kỳ diệu nhất trên thế giới. Hermione cảm thấy giữa thời buổi khó khăn này mà có được những thời khắc êm đềm như thế quả là không tưởng. Nhưng cái cảm giác khi nhìn thấy thầy Lupin giãn những cơ mặt tưởng như già xọm ra thành một nụ cười khiến nó dễ chịu không thể tả. Do vậy mà cái cảm giác về ngày hôm nay – một ngày dài với Draco – không đến nỗi tệ. Phải, không tệ đâu! Hermione định quay về phía dãy bàn Slytherin để hỏi thầm ‘Phải không Malfoy?”, thì thấy chỗ hắn trống trơn.

Ngay lập tức, Hermione rời khỏi ghế của mình và lao ra ngoài cùng với từng nhóm học sinh đứng lên đi ra khỏi Đại Sảnh.

Draco đã biến đi đâu mất. Hermione đứng ngay cái cổng mái vòm quay nhìn thứ phía. Rồi nó thoáng thấy một gã đầu vàng kim tay băng bó đang đuổi theo ai đó rất giống Pansy Parkinson ngay một khúc quanh.

Nó chớp mắt, nhìn lại một lần nữa, thì không thấy đâu. Hermione thấy một-ít-phật-lòng đang len lỏi trong hơi thở túa khói vì lạnh. Đại Sảnh trống vắng sau lưng. Hermione dợm chân bước đi về phía tiền sảnh. Dù gì thì nó cũng đã gởi giấy báo cho Draco. Nhưng rồi Hermione khựng lại. Nó chợt nhớ ra một điều : những gì có thể xảy ra nếu Malfoy không đi cùng với mình.

Hermione ngớ ra trong vài giây, rồi ngay lập tức, nó chạy theo Draco.

Học sinh tụm năm tụm ba rảo bước dọc theo hành lang. Có cả một đám đông những cô nàng dàn ngàng ngang chiếm cả lối đi. Hermione bị che khuất tầm mắt. Nó cố nhóng cổ lên tìm kiếm Draco phía sau những người là người. Tiếng nói ngắc ngứ, nhưng nó cũng cố gọi, “Mal…foy!!”. Cả đống người ngoái nhìn.

Băng qua một khúc quanh nữa, vào một hành lang dẫn xuống tầng hầm, bóng tối còn ngự trị trên tường và trên lớp đá lát sàn. Hermione nhìn bốn bề, thở mạnh, chau mày. Không thấy bóng dáng hắn đâu cả. Hermione mường tượng ra những ánh mắt đầy ác ý của bọn học trò, và bỗng dưng chột dạ. Những bùa tấn công và phòng vệ cấp cao đã được dạy cho phần lớn học sinh từ năm ba trở lên. Dĩ nhiên là Malfoy có thể bị tấn công – nếu một đứa học trò nào đó căm hận hắn ngùn ngụt mà dẹp hết lời cô McGonagall và nội qui trường qua một bên.

Đây là đường xuống tầm hầm của nhà Slytherin, Hermione nhận ra, sau một khác cua nữa sẽ đến bức tường bám rêu và có những ngọn đèn xanh lá. Có thể Malfoy đi về hướng đó, và Hermione lập tức rảo bước về phía ấy. Tiếng bước chân của nó đánh thức những bức tranh vẽ và làm những ngọn đuốc rung động. Vài cái giáp trụ lao xao ken két.

Và rồi, khi sắp đến lối vào phòng sinh hoạt chung Slytherin, Hermione cắm cúi bước mà không thèm nhìn lên. Một âm thanh nghe bịch một tiếng, một cảm giác tối sầm mặt mũi, Hermione khựng lại. Nhỏ vừa tông vào một ai đó.

Chưa gì hết, thì đã nghe có tiếng the thé, “Này, cô làm cái quái gì thế hả?”

Hermione mím môi, nhanh chóng định thần, lùi ra xa. Khi nó ngẩng nhìn lên, thì một Draco Malfoy tóc vàng kim nhăn nhó đáng ghét tệ lậu đang ở trước mặt nó, phủi phủi ngực áo len, chỗ mà trán và tóc Hermione vừa đụng vào.

Hermione trông thấy, sau lưng Malfoy, Pansy Parkinson đã lỉnh mất vào bên trong bức tường rêu ẩm ướt. Những ngọn nến bùa toả xanh lục làm tái mét gian phòng tách biệt với ánh sáng ban ngày. Hermione chẳng thèm quan tâm tại sao Malfoy lại đến đây, nó chỉ biết lúc này trong lòng mình là một thứ dồn cục những lo lắng vừa được tháo gỡ, và một sự bực bội mới.

Nén không để mình không mắng xối xả vào gương mặt tai tái của gã tóc vàng, Hermione ngước nhìn lên trên một chút, hít thật sâu. Draco quan sát điệu bộ của Hermione, nhăn trán. Nhưng khi thấy Hermione thở ra, vẻ nhẹ nhõm, thì hắn lại cảm thấy như là mình-đã-làm-cái-gì-đó-không-hay.

“Mấy giờ rồi?”, Hermione hỏi, và rút đồng hồ trong túi áo ra, nhìn rồi tự trả lời, “gần chín giờ rồi!”
“Thì sao?”, Draco cộc lốc.
“Tôi đã ghi giấy nhắn sau khi ăn sáng thì đợi tôi ở tiền sảnh mà?”
“Tôi không nhận được”, Draco nói cứng, dựa lưng vào tường. Hermione hứ khẽ, quay lưng bước đi.
“Này, cô đi đâu?”
“Có vẻ như cậu hay lắm nhỉ? Đám học sinh năm thứ năm nhà Gryffindor hay Hufflepuff có thể tống cho cậu một bùa tê liệt toàn thân hay bùa ngứa trong da đấy!”, Hermione nói, giọng tỉnh bơ, nhưng Draco lại nghe ra hàm ý đe doạ. Hắn sực tỉnh, nhớ lại những gì cô McGonagall nói. Nhưng vẫn cố làm vẻ, “Tôi sẽ ở trong ký túc xá nhà mình”

“Được,”, Hermione chỉ tay về phía bức tường dẫn vào nhà Slytherin, nhướn mày, chớp chớp mắt – một kiểu biểu cảm mà Ron mỗi lần nhìn thấy phải chun mũi, “Đã có một bùa chú được chính giáo sư Slughorn ếm và theo dõi hai bốn trên hai bốn, đó là cậu – một khi chưa được sự công nhận của các thầy cô – thì đừng mong đặt một cọng lông chân vào trong kia”

Draco không tin. Hắn lầm lì đến đứng trước bức tường rêu, đọc mật khẩu. Bức tường địch chuyển dể lộ lối ra vào, cũng xanh lè và tù mù. Draco định lách vào trong. Đột ngột, hắn bị một sức mạnh vô hình đẩy ngược trở ra. Hắn té bật ngửa, bàng hoàng.

Hermione chếch miệng, thở hắt ra rồi rảo bước. Sau một vài giây lúng túng và suy nghĩ chớp nhoáng, Draco cũng lúi cúi đứng dậy theo sau, hối hả. Hắn gắt lên, “Ô kê, tôi đi với cô, được chưa?”

Hermione cười thầm trong bụng. Càng lúc, cái không khí trong lành, tinh sạch và rét mướt đầu đông càng xông lên mũi nó một cách rõ rệt hơn, khi cả hai quay ngược trở lại hành lang tối om, qua những khúc quanh, hướng về phía loá sáng kia. Chẳng mấy chốc mà luồng không khí màu trắng thuần khiết chạm đến nếp cổ áo thun dài tay của Hermione, và cuối cùng vây lấy hai người. Tiền sảnh hiện ra trước mắt. Ngoài kia là sân trường mênh mông và rõ ràng là lạnh mướt.

“Này, đi đâu?”, Draco hắt xì và cầm lấy một bên tay băng bó, độn lên thành một khối. Sự nhận thức về vết thương đang dần mất cảm giác khiến hắn vừa thoải mái, vừa lạnh lẽo. Hermione chép miệng, hướng về phía ngoài kia, vượt hẳn ra khỏi sân trường, nơi mà những kết giới bị tháo gỡ và có thể độn thổ được. Rồi nó chợt sực nhớ ra mình quên đem áo ấm, và cả Malfoy nữa. Nó cũng nhận ra là một bên chân mày hắn nhíu khẽ, cái bên trái của cái tay bị thương chưa lành ấy.

“Chết thật!”, nó thốt lên mà không thèm nhìn Draco, “Đợi nhé, tôi đi lấy áo khoác”, rồi hộc tốc bước đi.
“Cô là một con ngốc!”, hắn rít lên. Vừa ngay lúc đó thì có một cái gì tròn nhỏ chạm vào ót hắn. Đầu đũa phép. Draco như ngộp thở, hắn quay ngoắt trở lại. Harry Potter!

Một tay vẫn giữ cây đũa phép chọc thẳng vào gáy Draco, tay còn lại ôm hai cái áo ấm và khăn choàng, Harry nói lớn:”Hermione! Đây này!”

Hermione ngoái nhìn, cười reo, “Harry!”, rồi chạy ngay đến bên. Nó đón lấy hai cái áo “Hay thật đấy, cám ơn!”. Trong lúc đó thì một áp lực kỳ lạ từ đầu đũa phép của Harry chạy xuống dọc cổ và sống lưng Draco, khiến hắn không thể cử động được, cho đến khi Harry buông ra. Draco quay lại, và thấy ánh mắt Harry hiện lên sự hằn học chết người. Chưa bao giờ họ đứng gần nhau thế này mà không xảy ra xô xát. Nhưng lúc này thì Draco muốn được yên, cả Harry nữa, nên chẳng có chuyện gì xảy ra.

Harry ngước nhìn trời, “Sắp có tuyết. Ginny sực nhớ là bồ quên mang áo ấm!”
“Con bé đâu?”
“Đang lục lạo vài món trang sức nào đó trên phòng ngủ”, Harry thở dài với một vẻ đặc biệt dễ chịu pha chút ngượng ngập. Khói túa ra từ mũi cậu ta khi thở mạnh.
“Hai bồ vui vẻ nhỉ!”, Hermione chúm chím cười, như quên mất sự có mặt của Draco. Và hắn đứng đó, thực sự ngạc nhiên là : khi nhìn gần, môi của Hermione có màu hồng, ánh lên vẻ mềm mại. Nét môi vừa vặn, và cười không đến nỗi khó ưa như mọi lần. Không, cũng được đấy chứ! Thế này có phải là đẹp không nhỉ? Ảnh mẹ hắn chụp ngày xưa cũng có bức bà ấy cười như thế, nhưng kém tươi hơn. Hắn như ngây ra.

“Ginny bảo mình đem luôn cho Malfoy”, Harry nói, và lúc này mới quay sang Draco, đánh thức hắn dậy khỏi cái cảm giác mơ hồ huyễn hoặc, “Tao hy vọng ngày hôm nay của mày không quá tệ”

Malfoy lập tức tỉnh lại, đáp từ trong khi cởi áo bằng một tay một cách khó khăn, “Ngày may mắn nhé, Potter. Dù tao cuộc là con bé nhà Weasel sẽ làm mày chán ngấy!”. Hermione gắt lên, “Im! Malfoy!”, mắt toé lửa.

Draco nghiến chặt răng, bực dọc giằng lấy áo ấm dày sụ từ tay Hermione, không buồn nhặt cái khăn choàng rơi. Cứ thế, hắn bước ra khỏi lâu đài, đi vào sân trường.

Hermione hấp tấp nhặt cái khăn choàng màu xanh sọc của Slytherin, quay sang Harry, “Xin lỗi, mình phải đi ngay bây giờ, các bồ vui vẻ nhé!”, rồi một tay cầm áo của mình và hai cái khăn, chạy lao đi về phía mái đầu vàng kim dường như đang chìm đi vào trăng trắng của Draco.

Harry thở dài, “Mong bồ may mắn”. Chưa bao giờ sự căm ghét cho Draco lại ít như thế này, mặc dù nó vẫn còn nhiều lắm, đầy ứ trong lòng. Bằng một linh cảm đặc biệt, Harry chắc mẩm là Hermione cũng đang cảm thấy như thế. Cậu quay trở lại tháp Gryffindor, vì tự dưng muốn thấy Ginny ngay lập tức.

~

Hermione im lặng mà đuổi theo Draco. Đất dưới chân lúc này đã thật sự đóng một lớp băng mỏng. Thật là trơn! Mấy lần Hermione suýt ngã đụi về trước. Và thì nó ngã thật, kêu “Á!” một tiếng. Đầu gối tê cóng hết cả dù đã qua một lớp vải quần jean, Hermione mới nhận ra mình cũng chưa mặc áo ấm. Từng đợt gió lạnh quấn rít. Draco lúc này mới ngừng lại. Hắn chỉ ngoái nhìn, không thèm đến đỡ Hermione. Con bé tóc nâu nghiến răng, lồm cồm đứng dậy, và ném cho Draco một cái nhìn căm thù. Hắn cụp mắt, quay đi nơi khác.

“Đồ chết giẫm!”, Hermione rủa. Nó cà nhắc lê bước. Draco vẫn im. Đến khi nó đứng ngang hàng với hắn thì Draco mới ra bộ khinh khỉnh liếc nhìn. Nó cáu lên, “Mặc áo ấm vào, quàng khăn nữa! Chết cóng thì tôi không chịu khách nhiệm à!”

Draco nói lạnh te “Cô lo quái gì nhỉ? Mu…Muggle?”, hắn ngập ngừng khi thấy Hermione cũng … chưa mặc áo ấm. Tay áo thun của con bé như rung lên vì gió. Tóc mai cũng vậy. Tự dưng giọng hắn rất nhỏ, “Cô có chết cóng thì tôi cũng không chịu trách nhiệm à…”. Hermione cắn môi, đứng thẳng người. Sau ít phút, cả hai cùng gài nút cẩn thận áo khoác. Hermione quàng khăn đỏ-vàng, còn Draco cất cái khăn xanh-đen vào túi trong.

“Đi đâu?”, Draco ngó một vùng lạnh lẽo xung quanh. Lâu đài Hogwarts đã lùi xa, và hai đứa đã ra khỏi khuôn viên trường.
“Độn thổ”, rồi Hermione chìa tay ra, “Đưa tay đây?”
“Cái gì?”, Draco gắt, “Không, không đời nào! Tôi sẽ tự đi!”
“Tôi nói ra địa điểm thì chắc cậu trốn mất!”, Hermione nghiêm giọng lặp lại, “Đưa tay đây!”. Draco biết con nhỏ này không đùa. Và bất đắc dĩ, hắn đưa tay mình chạm vào tay nó. Mấy ngón tay Hermione lập tức siết chặt lại, nhưng bàn tay nó nhỏ bé so với tay Draco, nên vẫn không bao hết được, mà chỉ quấn quanh mấy ngón tay tái mét.

Draco có một cảm nhận vô cùng mới mẻ, rằng bàn tay Hermione hoàn toàn nhỏ, hơi gầy, tạo một cảm giác pha giữa mềm mại và lạnh tê. Tuy nhiên có một chút hơi ấm thoảng qua khiến hắn không khỏi ngạc nhiên và rùng mình.

Lần đầu tiên, hắn thực sự nắm tay một đứa con gái.

Rồi không kịp nghĩ ngợi gì nữa, Hermione đã kéo hắn chui tọt xuống lòng đất. Cái cảm giác thốn và ép tứ bề vây phủ lấy hắn, đong đầy tai và mắt một áp lực kì dị. Không gian tối đen trôi tuồn tuột. Rồi khi Draco muốn dừng lại để thở một chút, thì tự nhiên hắn thở thật mạnh và hít vào một luồng không khí lạ lẫm.

Draco nhìn thấy dưới chân mình là nền đường lát bằng những viên đá xám ngoét. Một mẩu li lông bay đến chạm vào gót gày hắn, âm thanh loạt soạt khe khẽ, nhưng nghe rất rõ. Xao xác. Giống như chẳng có ai xung quanh cả.

“Đến rồi!”, Hermione nói, vẫn còn nắm tay Draco. Hắn ngước lên khi Hermione hít sâu và nói tiếp, “Đằng kia, bệnh viện thánh Mungo!”

Đăng 1 phản hồi